Old school Easter eggs.
HomeTruyện Ngắn

Những cung đường của gió

Posted at 07/10/2015
Vote: 98
nhất dừng lại ở Đà Nẵng 1 ngày, sau đó tống xe gửi lên tàu, về cho đỡ mệt.

Ở ngồi quán café, Giang mày mò một lúc mới tìm ra được địa chỉ của Vy. Anh bảo đám bạn cứ lượn lờ, khi về anh sẽ gọi, rồi cầm chùm chìa khóa, nhảy lên con Minkhờ. Xe vừa nổ máy, đột nhiên có bóng áo vàng lao tới phía anh vội vã. Văn hấp tấp giữ xe Giang lại.

“Anh Giang, từ từ đã!”

Giang nhíu mày nhìn Văn. Từ cái đêm ở Mũi Đôi, sự cộc cằn và lạnh nhạt vốn là bản tính thâm căn cố đế của Giang càng tăng lên gấp bội, nhất là với Văn. Thỉnh thoảng anh vẫn cảm thấy như thể cô muốn nói với anh điều gì, Sự cũng vài lần lởn vởn qua lại, nói vòng vo tam quốc, nhưng Giang lập tức gạt đi. Anh chỉ là vô tình chứng kiến chuyện một đôi nam nữ bên bờ biển đêm, thậm chí lúc đó họ… chẳng làm gì, còn anh cũng không phải người nhiều chuyện. Và vì thế, anh thấy việc tự nhiên mình phải nghe người ta thanh minh là một việc cực kì ngớ ngẩn. Những lần sau đó, trong đêm sương Đà Lạt, hay lúc đốt lửa trại ở Tây Nguyên, mỗi khi Văn ngập ngừng định nói, Giang lại cau có gạt thẳng sang một bên vì những lí do củ chuối như là, tôi phải đi vệ sinh, tôi phải đi đánh răng, tôi muốn ngủ…Nhưng bây giờ, Văn đứng ở trước mặt anh, thái độ như thể sẽ quyết liệt với điều mình nói đến cùng.

“Em đi với anh”.

Khi Giang còn ngạc nhiên, chưa biết phản ứng thế nào, Văn đã làm động tác như thể muốn trèo lên xe. Giang húng hắng, lấy giọng lạnh nhạt.

“Không phải tôi đi chơi. Tôi có việc riêng”.

Văn đã ngồi lên xe. Cô nhìn đăm đăm bờ vai đằng trước mặt, cuối cùng nói rắn rỏi.

“Em biết. Em biết anh muốn gặp ai. Em cùng anh đi gặp chị ấy”.

Giang kinh ngạc đến mức, trong thoáng chốc, anh nhảy phắt khỏi xe, đôi mắt nhìn Văn sáng quắc, như đòi hỏi ngay lập tức cô phải có một lời giải thích. Văn cũng lúng túng bước xuống, suýt nữa ngã, nhưng bị Giang kéo lại một cách dữ dằn.

“Nói đi! Thực ra cô muốn nói với tôi cái gì”

Tay Văn bị Giang nắm đến mức bầm đỏ. Cô cắn môi, nhìn đôi mắt tức giận và những bất an lan đi trong mắt anh, thở dài.

“Em biết anh Hải. Em biết anh. Vậy em có biết thêm chị Vy, có gì đâu mà anh ngạc nhiên”.

Thấy Giang nhìn mình như chết lặng, cô nói trầm tĩnh “ Em cũng biết nơi chị ấy làm. Để em đưa anh đi”.

Ánh mắt Giang vẫn chỉ nhìn Văn trân trối.

Đà Nẵng là thành phố nhỏ xinh. Bờ sông Hàn một ngày ngập nắng, nhưng trên con đường ven sông ấy, có hai người đang nhìn nhau đăm đăm. Giang đã lôi Văn lên xe, nhưng khi chưa kịp tìm một quán nào để ngồi, thì anh đã tấp vào đây.

Văn chậm chạp ngồi xuống ghế nghỉ đặt ở bờ sông. Tay để ở đùi, mắt nhìn ra mặt sông lấp lóa, không nhìn về người thanh niên bồn chồn ở bên cạnh. Cô nói như thể trả bài.

“Em là em họ chị Vy. Khi anh Hải và chị Vy yêu nhau, anh Hải ở năm cuối đại học, gần như anh bây giờ. Còn em thì vừa vào cấp 3. Em học rất tồi, nên chị Vy giới thiệu anh Hải dạy thêm chỗ em. Kì thực, ban đầu em không thích anh ấy. Em nghĩ anh ấy là đồ nhà quê. Nhưng mà anh ấy lúc nào cũng vui vẻ, cũng kiên nhẫn, đến mức, cuối cùng, em, 1 đứa mới lớn ngỗ ngược, cúi đầu gọi anh ấy là thầy. Em nhớ, khi em gọi anh ấy là thầy, ánh mắt anh ấy rất xúc động, rất trìu mến. Và vì thế, em cũng chẳng biết làm thế nào, tự dưng… tự dưng, em thích anh ấy”

Giang quay phắt ra nhìn Văn. Cô vẫn ngồi nhìn ra bờ sông, khuôn mặt non trẻ đột nhiên trở nên khẩn trương khi hồi nhắc về quá khứ.

“Em thích anh ấy, nên em biết mọi thứ liên quan đến anh ấy, như là việc biết anh ấy có người cháu trai tên Giang, hơn em 2 tuổi, tính tình rất kì quặc, có phần cô độc. Em thích anh ấy, nên biết, anh ấy thích uống café thật đặc, uống bất kể lúc nào, khi no cũng như khi đói. Em thích anh ấy, nên biết anh ấy và chị Vy vẫn hay cãi vã chuyện tương lai 2 người. Anh Hải phản đối việc chị Vy đi làm ở quán bia, chị ấy thì không thích anh ấy chỉ cắm mặt vào gia sư với đi dịch bài. Chị Vy muốn anh ấy ở lại Hà Nội, còn anh lại muốn chị theo anh trở về với gia đình, lập nghiệp ở quê.

Kì thực, em thích anh ấy, nhưng em chưa từng ghen tị với chị Vy. Em ngưỡng mộ chị ấy. Bởi vì, chị ấy phải thế nào, mới được anh ấy yêu”

Văn lặng yên, hồi lâu trên môi xuất hiện nụ cười khổ, cô ngước lên nhìn Giang gắng gượng mỉm cười “Chị ấy phải thế nào, mới được cả hai chú cháu anh cùng yêu”.

Giang chết lặng người. Cái bí mật của riêng anh, cuối cùng, không phải là Vy hay Hải khám phá, mà lại là Văn. Cô gái mà mới đây thôi, anh cũng nhận ra mình rung động.

“Anh Hải phải kèm cặp em rất vất vả, em mới tiến bộ được đôi chút. Một lần, em xem được tấm ảnh anh ấy chở anh đi Hà Giang, em bảo em muốn được đi như thế. Anh Hải bảo, được rồi, khi nào em đỗ đại học, anh ấy sẽ chở em đi. Anh ấy, chị Vy, anh, và em, 4 người chúng ta sẽ cùng đi… Nhưng rồi, chẳng bao giờ có ngày đó cả”

Giang bần thần. Hóa ra một lúc nào đó, trong quãng thời gian đã qua, Hải đã từng là người kết nối giữa anh và Văn, mà anh không hề biết.

“Khi anh Hải mất. Chị Vy mãi khô
1 ... 567891011
ĐẾN TRANG
Những cung đường của gió Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Những cung đường của gió

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Anh có tìm em lần nữa không? Anh có tìm em lần nữa không?
    Đường hoa Đường hoa
    Lá và Cây Lá và Cây
    Để nhớ một thời ta đã qua Để nhớ một thời ta đã qua
    Chạm tay vào điều ước Chạm tay vào điều ước

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Phong linh Phong linh (Truyện Ngắn)
    Đêm Giáng Sinh định mệnh Đêm Giáng Sinh định mệnh (Truyện Ngắn)
    Nơi gió cho anh yêu em Nơi gió cho anh yêu em (Truyện Ngắn)
    Em yêu anh, được không? Em yêu anh, được không? (Truyện Ngắn)
    Tìm lại tình yêu Tìm lại tình yêu (Truyện Ngắn)
    C-STAT