ng mạnh mẽ trong anh mách bảo, sẽ đến lúc Vy dừng lại. Sẽ đến lúc Vy thay đổi. Nhưng giờ, khi cô thực sự thay đổi, thì cũng chẳng khác gì một cuộc trốn chạy. Chỉ là theo một cách khác mà thôi.
Bất ngờ là, nghe sự chỉ trích của Giang, Vy lại cười “Ừ, trốn tránh cũng tốt. Có một người bằng lòng để cho chị trốn, bao lâu cũng được”.
Giang đờ ra, nhìn Vy, rất lâu mới nghe cô nói khẽ. “Giang, chị có bạn trai mới”.
Câu nói nhỏ nhẹ, nhưng Giang thấy như bão qua tai. Anh nhìn Vy, tay lọng ngọng cầm cốc café, run rẩy. Anh muốn hỏi Vy, vì sao, vì sao anh chờ đợi lâu đến vậy, khi cô mở ra một cơ hội, thì lại là người khác, chứ không phải anh. Vì sao…
Nhưng mọi thứ cứ tối tăm, cô đặc như từng giọt café bình thản rơi chạm tận đáy. Giang nhếch môi cười, cuối cùng, bằng tất cả sự ngạo mạn còn lại mà anh có, anh nói khẽ.
“Chúc mừng chị!”
Lạ kì, nghe tiếng chúc mừng của Giang, Vy lại khóc. Nhưng Giang biết, giờ đây, cô có khóc, cũng là việc của thằng khác phải lo. Anh chẳng có quyền gì, ngay cả quyền xót thương hay an ủi. Anh đứng lên, nói khẽ.
“Em mong chị hạnh phúc. Và chắc chắn là chú Hải cũng vậy”.
Rồi bỏ mặc Vy ngồi ở đó, Giang ra về. Điện thoại của anh nãy giờ vẫn rung bần bật, Giang nhìn, thấy một số lạ. Anh cúp máy luôn.
Anh chẳng có tâm trạng cho bất cứ một cuộc hội thoại nào.
Ngày Giang nhận công trình mới, anh biết là ngày Vy lên tàu. Đã dặn lòng sẽ không quan tâm nữa, nhưng rốt cục, khi men bia của ngày khởi công công trình lan dần đến cổ, Giang vẫn bỏ mặc lời nài nỉ của đồng nghiệp, quả quyết cầm xe máy, chạy ra khỏi bàn nhậu. Anh phi một mạch đến tận sân ga. Đang lướt mắt tìm kiếm, chợt có nụ cười rạng rỡ hiện ra trước mặt Giang.
“Anh Giang!!!!?”
Là Văn, vẫn hai chiếc răng cửa to cộ ấy, nụ cười sáng láng ấy. Nhưng Giang, mắt vẫn cau lại, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm, trả lời ậm ừ.
“Ờ… Tôi có việc. Đi trước”.
Xong, Giang rảo bước chân nháo nhác tìm kiếm, không hay đằng sau mình, có khuôn mặt đã tắt nụ cười, ngác ngơ và thất vọng. Văn lặng lẽ xốc ba lô lên, nhìn theo Giang một lúc, rồi đi ra khỏi ga.
Giang chạy quanh một vòng, cuối cùng cũng thấy Vy. Cô ngồi lặng lẽ một góc, xung quanh là đống đồ đạc, trông cô lọt thỏm và cô độc. Giang nhìn cô chăm chú, nhưng không có ý định tiến lại. Đã có tiếng của nhân viên nhà ga báo hành khách chuẩn bị lên tàu, Giang chợt thấy Vy lấy điện thoại ra, đắn đo rồi nhắn một tin nhắn. Cô có vẻ tần ngần rất lâu mới gửi đi. Giờ phút này không biết cô gửi tin nhắn cho ai. Suy nghĩ vừa lướt qua đầu, Giang đã thấy hông mình rung lên. Là tin nhắn của Vy. Ở đó có dòng chữ: “Giang, xin lỗi”
Mắt Giang hơi nhòe đi. Anh đứng im lặng, dựa sát vào thành cột. Ý định tiến về phía Vy, nói một lần tất cả tình cảm trong lòng anh trước khi cô đi đã tan nhòa không còn một vết dấu. Nói làm gì, khi thực ra cô luôn biết. Khi thực ra, cô chẳng có bạn trai hay ai đó cả. Đơn giản là vì, cô không chấp nhận anh. Đơn giản là vì, Vy muốn anh từ bỏ.
Vậy thì Giang sẽ từ bỏ.
Khi nhìn bóng Vy khuất giữa đám người, tiến vào sân ga, Giang mới cầm điện thoại lên, nhắn một dòng,
“Không sao, chị nhớ sống tốt”.
5. Khi Vy đi được 3 tháng, một ngày, đang chạy hộc mặt ở công trường, Giang nhận được tin nhắn của cô. “Giang, chị ổn rồi. Sống trong này tốt lắm. Em cũng vậy, nhớ sống vui nhé”.
Giang đọc đi đọc lại tin nhắn đến cả chục lần, cuối cùng nhắn lại một tin nhắn vô thưởng vô phạt “Chị yên tâm”. Anh vừa đút điện thoại vào túi, thì có điện của Huy, nó hò hét ỏm tỏi bảo phải gặp nhau một chút. Sao bạn bè gì tệ thế, ra trường là mất mặt.
Giải quyết xong mớ hỗn độn ở công trường, Giang phi xe máy đến Trần Thánh Tông, một nơi mà Huy hỉ hả là bia tươi với phong cách bar khá nổi tiếng, với những cô nàng chân dài xinh đẹp. Và đặc biệt, có một bất ngờ nóng bỏng ở đằng trước.
Khi Giang vào đến nơi, đã thấy mấy thằng bạn ngồi sẵn. Bên cạnh còn có mấy cô nàng trong chuyến đi Hà Giang lần trước. Xem ra tiến triển tình cảm của Huy và cô nàng dược sĩ đã tiến với tốc độ lên lửa, bởi vì cô nàng này liên tục nhéo tay Huy khi mắt anh chàng tớn lên nhìn những cô chân dài bắt mắt bên cạnh. Bia được đem ra, mọi người cụng nhau. Giang không kiềm được tò mò, nhướng mày.
“Này, sao tự dưng hôm nay lại mò ra được quán này?”
Huy cười khoái trá “Thằng Sự chỉ điểm. Tao okie ngay, bởi vì ở đây có một cô nàng nóng hết cỡ. Đảm bảo mày nhìn thấy sốc luôn”.
Vừa dứt lời, Giang đã thấy có đôi chân dài tiến lại gần mình, một bàn tay mềm mại vươn ra qua mặt anh, lấy cốc rót bia thành thạo. Trong đám bạn có tiếng huýt sáo ầm ĩ, cười cượt, khiến Giang ngạc nhiên, anh ngước lên, thì thấy Văn trong bộ dáng của cô phục vụ, quần sort rất ngắn, trang điểm bắt mắt. Kinh ngạc khiến Giang không thốt nổi nên lời.
“Xem thằng Giang không ngậm nổi mồm vào kìa”, đám bạn cười lên khả ố. Còn Giang, anh chỉ nhẹ cười.