The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Như Mùa Đông rớt xuống

Posted at 06/10/2015
Vote: 8
đọng lại trên những ngón tay của tôi khi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Chợt nhớ ra, Quang luôn giữ một khoảng cách an toàn để nếu có vô tình tôi cũng không chạm vào cậu ấy được. Và như thế bí mật của cậu ấy sẽ được an toàn.

Quang không kéo tôi đứng dậy, mà nếu muốn cậu ấy cũng không thể. Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt buồn mênh mang đến nỗi nếu còn nhìn nữa tôi sẽ rơi sâu vào đó mất. Nên tôi tránh nhìn cậu, và tự mình đứng dậy.

Mãi một lúc, tôi mới hỏi, dù gần như đã đoán được câu trả lời.

- Quang, cậu là…?

- Ừ, tớ là một người không còn sống nữa.

- Là ma ư?

- Cậu gọi thế cũng được.

Chúng tôi không nói lời nào trong suốt quãng đường băng qua hàng cây để về nhà. Đến khi đến bên kia đường, tôi mới nói, dù giọng hơi run.

- Mai tớ lại đến nhé!

Quang ngạc nhiên.

- Cậu không sợ à?

Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ và trả lời rất thành thật.

- Tớ rất sợ xem phim kinh dị. Khi nãy tớ cũng sợ nữa. Nhưng nãy giờ tớ đã suy nghĩ, và thấy trước đây hay bây giờ cậu vẫn là ma. Trước đây mọi thứ ổn thì tại sao bây giờ lại không? Thế là tớ không cảm thấy sợ nữa. Chỉ vậy thôi.

Quang hé môi cười. Những tia nắng cuối cùng đã tắt trên những tán cây nhưng vẫn có cảm giác nắng vẫn còn đọng lại ở xung quanh nụ cười ấy. Tôi cũng mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt.

Đôi khi nghĩ lại, tôi nhận ra nếu không có cái nắm tay ấy thì mọi thứ giữa chúng tôi đã khác đi. Vậy nếu như thời gian quay ngược lại và được lựa chọn, tôi có chọn nắm tay cậu ấy không? Và rồi tự cảm thấy buồn mênh mang khi nhận ra mình vẫn sẽ chọn như thế. Tôi vẫn sẽ nắm tay cậu ấy dù cho bao nhiêu lần lựa chọn lại.

Quang không nhớ tại sao cậu ấy lại ở công viên này, đã ở đây bao lâu rồi. Cậu ấy chỉ biết giống như đang ngủ rồi giật mình thức giấc đã thấy mình ở đây. Chẳng ai nhìn thấy, chẳng ai trò chuyện nên hàng ngày chỉ biết ngửa mặt ngắm mây và hy vọng mình cũng có thể lơ lửng tự do như thế. Chỉ có mình tôi nhìn thấy cậu ấy. Vì thế, hôm đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cậu ấy đã rất ngạc nhiên. Quang còn kể thêm một bí mật nữa rằng hôm tôi biết tên cậu ấy lần đầu, đã thật sự có một người xấu lẽo đẽo đi theo tôi. Thế là cậu ấy đã hù người đi theo tôi bằng cách thì thầm vào tai hắn những lời không tiện nhắc lại khiến hắn sợ mất mật. “Đôi khi nếu thật sự tập trung tớ có thể nói được khoảng ba câu mà người đó có thể nghe được. Không nhiều nhưng hoàn toàn có ích”, Quang nháy mắt.

Vì Quang cảm thấy ở mãi trong công viên rất buồn chán, chúng tôi nghĩ đến việc sẽ rời khỏi đây. Quang chưa từng thử rời khỏi công viên bao giờ nên cũng không chắc chuyện đó được phép. Lỡ như rời khỏi đây cậu ấy sẽ bị trừng phạt? Tôi gần như nín thở khi Quang thử cho một chân ra ngoài. Nếu có chuyện gì xảy ra thì rút lại được ngay, có lẽ sẽ không sao. Nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Từ đó, Quang hay cùng tôi đi dạo phố trên những chuyến xe buýt. Có một lần cậu ấy ngồi cạnh tôi trên một băng ghế, và một người khác ngồi lên… cậu ấy. Tôi cố gắng nhịn cười khi thấy người đó cứ kéo áo khoác liên tục vì hơi lạnh toả ra từ Quang, còn cậu ấy thì cười sảng khoái lắm. Quang cũng theo tôi đến trường. Vì chẳng có ai thấy nên cậu ấy cứ thoải mái bước trên hành lang, đi xuyên qua người khác và bị người khác xuyên qua như Nick-Suýt-Mất-Đầu trong truyện Harry Potter vậy. Khi tôi ngồi trong lớp học, Quang đi khắp mọi ngõ ngách. Đôi khi cậu ấy còn đứng ngay giữa bảng vẫy tay chào tôi nữa chứ.

Một hôm, cậu ấy theo tôi vào lớp. Tiết Toán có bài kiểm tra mười lăm phút đầu giờ. Quang ngồi giữa những lối đi, cạnh ghế của tôi, tay dựa vào gối và chống cằm nhìn quanh ngó mọi người đang cắm cúi viết sột soạt và bấm máy tính tành tạch.

- Tớ cảm thấy những điều này thật nhàm chán, nhưng cũng thật thú vị, theo một cách nào đó. Muốn đi học lại quá.

Thấy tôi im lặng, Quang quay sang, hỏi tiếp.

- Cậu có nghe tớ nói không?

Tôi không thèm nhìn cậu, thì thầm như đang nói với chính mình.

- Tớ đang làm bài kiểm tra mười lăm phút đây này. Trật tự đi.

- Có cần tớ đi copy bài của người học giỏi Toán nhất lớp không? Bạn nào? Chỉ đi.

- Cậu hãy giúp tớ bằng cách im lặng cho đến hết giờ kiểm tra.

Tôi tiếp tục lẩm bẩm như nói chuyện một mình. Cậu bạn ngồi cạnh nhìn sang có vẻ hoang mang và cảm thông, có lẽ đang nghĩ tôi vì quá lo lắng bài kiểm tra mà đầu óc không được bình thường. Thế mà hôm phát bài kiểm tra, tôi hơn cậu ấy hẳn một điểm.

Thường Quang sẽ dừng lại ở công viên. Nhưng tối đó tôi rủ cậu ấy lên phòng mình vì cậu ấy muốn đọc sách mới của cô JK. Rowling. Dù biết chẳng ai ngoài mình thấy Quang, tôi vẫn cảm thấy chút căng thẳng khi đi ngang qua phòng khách, nơi bố mẹ đang ngồi xem một bộ phim HBO.

Tôi cứ ngồi làm bài tập, cậu ấy ngồi trên giường đọc sách. Cứ chốc chốc Quang lại nhờ tôi mở trang mới cho cậu ấy. Được hai tuần thì cậu ấy đọc hết cuốn sách dày cộp ấy. Bây giờ không đọc sách nữa, cậu ấy chuyển sang nghe những bản nhạc Nhật trong máy tính c
123
Như Mùa Đông rớt xuống Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Như Mùa Đông rớt xuống

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Người đợi mùa thu qua phố... Người đợi mùa thu qua phố...
    Con... trượt rồi bố ạ Con... trượt rồi bố ạ
    Những buổi chiều ngang qua làng tôi Những buổi chiều ngang qua làng tôi
    Yêu một Hoàng tử Ếch Yêu một Hoàng tử Ếch
    Không phải là một đôi Không phải là một đôi

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vì anh... nghiện em rồi! Vì anh... nghiện em rồi! (Truyện Ngắn)
    Mùa hạ của những cơn mưa và kí ức... Mùa hạ của những cơn mưa và kí ức... (Truyện Ngắn)
    "Nút áo" Nút áo (Truyện Ngắn)
    Thêm một lần yêu thương Thêm một lần yêu thương (Truyện Ngắn)
    Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông (Truyện Ngắn)
    C-STAT