XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Mùa nắng tắt

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
gố tàu không ăn hình khiến chủ nhân chúng khóc thét đòi xóa. Nhưng tất cả đều bị tung lên Facebook ngay ngày hôm ấy.

“Rồi người ta đốt đi trong những ngọn khói trắng dày như mây.” – Tôi chống cằm vào thành cửa sổ. Lũ chúng tôi lại nhớ những buổi chiều muộn, bác lao công tưởng đám học sinh đã về hết mà không để ý đến đám lớp 9 còn ở lại tập nhảy múa hát hò cho để diễn trước trường ngày 20-11, bác gom cỏ lại thành một đống và bắt đầu đốt. Khói lan theo cơn gió, bay lên những khung cửa sổ đang mở trên tầng hai, xộc thẳng vào trong lớp chúng tôi với một mùi khét nồng nặc, khiến mấy đứa đang nhảy hăng cũng phải nhảy dựng lên, tìm tất cả cửa sổ và chốt chặt lại. Khói vẫn vươn lên nền trời xanh ngắt, còn phía dưới, tiếng nổ lép bép vẫn đều đều khi những lá cỏ xanh chuyển màu thành úa vàng rồi chỉ còn lại một đám tro đen đúa. Chúng tôi ho sặc sụa, rồi lại quay ra cười với nhau khanh khách.

Còn giờ đây, chúng tôi chụm lại bên cửa sổ của một phòng bệnh, nhìn ra ngoài cánh đồng, ngắm những hòn đất nâu se lại trong cơn lạnh mùa đông, lắng nghe và im lặng nhìn những kỉ niệm ùa trở lại. Kí ức về ngôi trường, về những trò nghịch ngợm, về những người bạn, tưởng chừng như đã chôn chặt ở một chỗ nào đó xa lắm, hóa ra vẫn luôn ở đó, ở một nơi rất gần trong tâm trí, chỉ chờ người chạm đến và kéo nó quay lại.

Ai cũng vậy thôi, kể cả những đứa tưởng chừng như luôn tự đặt mình vào một chỗ và không có chút mối ràng buộc nào với người khác như Khả Du.

Mấy ngày nay, chúng tôi nói chuyện với Du nhiều hơn cả ba năm qua cộng lại. Cậu ấy lắng nghe những câu chuyện chẳng khi nào chấm dứt về chuyện thằng nọ lên bảng không thuộc bài bị phạt ra ngoài hành lang đứng ra sao, chuyện đứa kia dùng điện thoại bị thầy thể dục phát hiện và bắt lên văn phòng viết bản kiểm điểm như thế nào. Cậu ấy lắng nghe, khi những dây truyền dịch gắn đầy cánh tay, trong mái tóc ngắn khô xác, nhưng đôi môi đã cong lại thành nụ cười và trong mắt lấp lánh chút niềm vui. Bộ đồng phục, gồm chiếc váy xanh, cái áo sơ mi trắng cùng chiếc khăn quàng đỏ treo ở ngay đầu giường. “Tớ muốn đến trường ngay khi tháo được đống dây dợ lằng nhằng này ra.” – Cậu ấy chỉ vào tay mình đầy bất mãn – “Như kiểu còng số tám ấy, lằn hết cả tay.” Cậu ấy chép miệng làm mặt cười, rồi tôi cũng cười theo. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu được rằng nụ cười ấy gượng gạo thế nào, rằng tôi đang căm ghét lũ dây kia đến thế nào, muốn chạy đến mà giựt tung chúng ra khỏi đôi tay gầy gò xanh xao kia đến thế nào. Nhưng tôi hoàn toàn bất lực, và chỉ còn biết đứng nhìn, rồi cười hùa theo một cách vui vẻ nhất có thể.

- Sắp thi cuối học kì rồi đấy. – Nguyên trầm ngâm.

- Nhanh đến thế cơ à? – Du nhướn mày, rồi thở dài – Chẳng biết lúc đấy tớ còn đủ sức mà cầm bút viết không nữa. – Cậu ấy cười méo mó.

- Vớ vẩn! – Tiếng đạp cửa thật mạnh, và Dương chuối hùng hổ xông vào – Mày sẽ còn phải viết và đọc truyện Tàu cùng tao cho đến khi tao không thèm đọc nữa, nên đừng phát ngôn ra mấy câu kiểu đấy nếu không muốn ăn đấm, hiểu chưa? – Con bé giơ giơ bàn tay to đoàng ra và đe. Dương bao giờ cũng suồng sã và bạo lực như thế, nhưng không hiểu sao, cậu ấy giống như Du, lại rất thích đọc mấy truyện ngôn tình đam mỹ sến túa chỉ dành cho những cô nàng yểu điệu thục nữ thích mơ mộng.

- Em biết, chị ạ. – Du thở dài – Nhưng tay chị đang cầm cái gì thế kia?

- Hoa trạng nguyên chứ còn gì! – Thằng Nguyên nhanh chóng chen mồm vào – Nhìn mấy cánh hoa màu đỏ là biết.

Khả Du khoanh tay lại, nhíu mày:

- Đồ lanh chanh, tớ hỏi Dương cơ mà. Với lại, tớ bảo đấy là lá trạng nguyên thì sao? Nó dài, lại còn gân giếc đầy đủ thế kia cơ mà.

- Trong Từ điển về các loài hoa của Nhà xuất bản Giáo dục, cái quyển sáu mươi hai ngàn ở trong thư viện trường Tiểu học ấy, có ghi rõ ràng trạng nguyên là hoa đấy, đừng cãi. – Nguyên bĩu môi, tỏ vẻ ta-đây-biết-tuốt-đấy-cãi-cùn-làm-gì. Tôi đảo mắt.

- Tớ thích nó là lá thì nó sẽ là lá. – Du huýt sáo, bỏ mặc bằng chứng vô cùng xác thực mà thằng Nguyên vừa nói.

Nguyên gân cổ lên cãi:

- Nhưng khoa học khẳng định rằng nó là hoa.

- Là lá.

- Hoa.

- Nó là cây, lũ lắm mồm này! – Dương chuối đổ quạu, cậu ấy chỉ sang Du – Con kia, đi học bài ngay cho tao, còn thằng ái nam ái nữ này… – Cậu ấy cốc vào đầu thằng Nguyên một cái – Đi tưới nước cho cái cây đấy, nhanh lên, không thì đừng có trách!

Tôi nhìn ra ngoài bầu trời. Nắng vẫn chưa lên.

______

Đến bây giờ, thì trạng nguyên là hoa hay là lá chẳng phải là điều quan trọng nữa.

Chậu trạng nguyên ấy là của cô giáo chủ nhiệm chúng tôi tặng cho Khả Du, một lời chúc đỗ đạt và may mắn. Cũng như tất cả mọi người, cô cũng cố gắng quên đi quãng thời gian hai tháng ngắn ngủi ấy, cũng cứ coi như cậu ấy chỉ bị một căn bệnh bình thường và sẽ sớm qua khỏi.

Nhưng thời gian thì không quên…

Thậm chí, còn chưa hết sáu mươi ngày.

Đến ngày thứ năm mươi ba, cậu ấy ra đi. Không phẫu thuật, không xạ trị, không tiêm thuốc với liều lư
12345
Mùa nắng tắt Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Mùa nắng tắt

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Cây củ cải biết nói Cây củ cải biết nói
    River flow in you River flow in you
    Cổ tích cà phê và sữa Cổ tích cà phê và sữa
    Như chưa hề quen Như chưa hề quen
    Lục bình nhuộm tím trời quê – Hân Như Lục bình nhuộm tím trời quê – Hân Như

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Nơi không có mùa đông Nơi không có mùa đông (Truyện Ngắn)
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em (Truyện Ngắn)
    Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn (Truyện Ngắn)
    Socola trái mùa Socola trái mùa (Truyện Ngắn)
    Không còn là ảo vọng Không còn là ảo vọng (Truyện Ngắn)
    C-STAT