của mấy đội bóng lớn châu Âu, về các concept của những chàng trai cô gái Hàn Quốc xinh tươi trong vài nhóm nhảy nổi tiếng lưu diễn quanh Đông Nam Á. Chúng xúm lại thành mấy đám tụ trong một góc, tụi con gái thì chơi trò nối chữ, còn đám con trai thì xúm đen xúm đỏ quanh cái máy tính nhìn thằng ngồi giữa chơi Dragon City, hoặc dưới lớp, một lũ chơi bài thi thoảng lại rộ lên tràng cười sung sướng khi đá được thằng nhất năm ván liên tiếp ra ngoài.
Mọi chuyện vẫn diễn ra như thế, chẳng có gì thay đổi, trong chuỗi tuần hoàn đều đều của thời gian, của ngày đêm, cứ trôi đi nhanh như một cơn gió thoảng.
Khả Du đến lớp, lặng lẽ bước vào chỗ ngồi như một bóng ma.
Dạo này, tôi rất hay cảm thấy bất an với cậu ấy. Những tiếng ho cố gắng kìm nén, những lần cậu ấy ôm ngực và nhăn nhó, tưởng chừng như đau đớn đến quằn quại nhưng luôn từ chối bất kì hành động giúp đỡ hoặc lời khuyên đi xuống phòng y tế từ các cô giáo. Cậu ấy rất hay xin phép ra ngoài với bàn tay áp chặt lên miệng, còn cổ họng thì cứ trồi lên hạ xuống mãi. Rồi khi vào, Du gục đầu lên mặt bàn, khóe môi còn dính những vệt đỏ sẫm lạ lùng và một mùi tanh rất dễ nhận.
Mùi của máu.
Tôi đặt bộ bài đang tráo vào tay Nguyên để nó chia và nhíu mày. Mối nghi ngờ và nỗi bất an với Du của tôi hôm nay đang tới mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có thể là vì trên tay cậu ấy không cầm bất kì quyển sách rẻ tiền nào như mọi hôm, có thể là vì bộ tóc dài thượt đến bắp chân kia đã bị cắt ngắn đến ngang vai khiến cậu ấy trông như một con búp bê Nhật với làn da trắng toát như khăn tang. Hoặc cũng có thể là vì lần đầu tiên tôi thấy sự căng thẳng, mệt mỏi, chán chường cùng một chút nhìn như đau đớn lại hiện rõ trong đôi mắt và trong những giọt mồ hôi đầm đìa khắp khuôn mặt Du đến thế.
Tôi chỉ nhìn và cố phân tích thật nhanh trong đầu. Cho đến khi Khả Du gục xuống mặt bàn.
- Này! – Tôi đứng dậy, lay lay người cậu ấy – Có sao không?
Không có một động tĩnh nào đáp lại.
Gương mặt Du vẫn trắng bệch, còn đôi mắt nhắm nghiền, hai tay buông thõng xuống nền phòng vương đầy những vỏ kẹo và hột ô mai mà lũ trực nhật lười biếng vẫn chưa quét hết.
Cậu ấy đã xỉu. Ngay trước mặt tôi.
Bệnh viện chỗ chúng tôi không như bất kì bệnh viện nào vẫn được mô tả trong những câu chuyện và những bộ phim. Không trắng, không sạch sẽ, không mùi ê te và nước khử trùng. Không có cả những bệnh nhân mệt đến sắp lả ngoài cửa, không có những người bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng chạy đi chạy lại tất bật, không có cả tiếng xì xào, tiếng khóc than. Vắng lặng. Như một nấm mồ lớn.
Chúng tôi đứng chật cả một dãy hành lang, lặng lẽ nhìn Khả Du được đưa vào trong phòng cấp cứu và cánh cửa lớn nặng nề khép lại. Gương mặt mấy vị bác sĩ nhăn nhó và khẩn trương đến lạ kì. Tôi vẫn như còn thấy chiếc váy xanh đọng những giọt nước mắt thấp thoáng quanh đây.
Bác sĩ nói, bệnh của Du đã nghiêm trọng lắm rồi. Và rằng đáng lẽ ra cậu ấy phải đến đây sớm hơn.
Biểu hiện của bệnh giống như ung thư phổi.
Phải, chính nó. Ung. Thư. Phổi.
Tôi phải lấy cả hai bàn tay để kiềm tiếng kêu hốt hoảng bật ra, đầu gối gần như khuỵu xuống, và phải tựa vào người Nguyên cho khỏi ngã. Những vệt máu ấy, những lần ho ấy, những cơn đau ngực quay quắt ấy, tất cả là biểu hiện của bệnh ung thư ư? Ung thư phổi, căn bệnh ấy vốn đã chẳng xa lạ gì đối với lũ nghiền phim Hàn hay Đài Loan Trung Quốc…
Chuyện này có thật sao? Nó đang xảy ra thật sao? Với chúng tôi? Ở đây? Vào khoảnh khắc này?
Tôi tự bật cười, tự muốn vả vào mặt mình. Tất cả những sự đau đớn và khó chịu kia của Khả Du, tôi đã thấy hết. Nhưng tôi đã làm gì? Chẳng gì cả. Tôi đã gần như biết, tôi đã lờ mờ đoán được, tôi đã nghi ngờ, nhưng cái lờ mờ không chắc chắn ấy đã góp phần gián tiếp làm bệnh của bạn tôi nặng hơn. Chính sự vô tâm đến vô tình, sự thờ ơ, coi như đó chỉ là chuyện của người dưng và chẳng làm gì cả, đôi khi còn làm ta dằn vặt và khổ tâm hơn cả khi không hoàn toàn không hay biết.
- Cậu ấy sẽ không sao, không sao mà, phải không? – Thu Linh nhìn tôi, lắp bắp trong nghẹn ngào, ánh mắt hoảng sợ đến khôn cùng. Cả người cậu ấy run lên bần bật – Các bác sĩ cũng có thể chuẩn đoán sai mà, cũng có thể đấy chỉ là bệnh gì đấy nhẹ thôi nhưng biểu hiện giống ung thư chẳng hạn. Đúng rồi, đúng thế rồi, phải không, phải không An? – Cậu ấy giật giật tay áo tôi, những câu nói lặp đi lặp lại.
Nguyên thở dài, nhắm nghiền mắt lại. Tôi cầm chặt lấy tay cậu ấy. Thằng bạn thân nhất của tôi là đứa hiểu rõ về ung thư phổi hơn ai hết, căn bệnh ấy đã cướp đi người bác mà cậu ấy yêu quý nhất. Cậu ấy biết rõ căn bệnh ấy di căn nhanh đến nhường nào.
- Tại sao cậu ấy có thể giấu chúng ta trong một quãng thời gian dài đến thế, hả An? – Thắng hỏi tôi, mà như hỏi tất cả mọi người. Câu hỏi rơi tõm vào một quãng thinh lặng.
Không, câu hỏi không phải vậy. Nó phải sửa thành “Tại sao chúng ta lại có thể không biết trong một quãng thời gian dài đến thế?”