pacman, rainbows, and roller s
HomeTruyện Ngắn

Làm mẹ tuổi 19

Posted at 06/10/2015
Vote: 2
h cứ gì cũng vậy, vì chính tôi là người tự làm cho cuộc đời mình trở nên như thế. Giá như lúc đó tôi không đồng ý trước sự đòi hỏi của Minh, tôi cứng rắn hơn và bản lĩnh hơn thì bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn khác. Nhưng có nói gì thì mọi thứ vẫn chỉ là giá như….

Xong khi thu dọn xong quán hàng, tôi bế con về nhà. Mẹ chồng vẫn thế, vẫn luôn nghiêm khắc với tôi. Bà không thích tôi, tôi biết điều đó. Nhiều lúc ấm ức quá tôi chạy qua nhà mẹ đẻ ở vài hôm, nhưng sau đó cũng phải lầm lũi bế con về lại nhà chồng. Vì mẹ tôi nói đúng. Không ai có thể cảm tình và thương yêu một đứa con dâu còn nhỏ mà đã dại dột sớm. Thế là tôi đành cắn răng chịu đựng. Cũng phải thôi, gia đình chồng tôi danh giá là thế, biết bao nhiêu người con gái khác môn đăng hộ đối với anh Minh hơn tôi, biết bao kỳ vọng cha mẹ chồng đặt vào anh ấy, nhưng khi lấy tôi thì mọi thứ chấm dứt. Họ không thích tôi cũng là chuyện đương nhiên.

Con trai bé bỏng đã ngủ trên tay tôi, tôi nhẹ nhàng đặt nó xuống giường. Nhìn gương mặt đáng yêu bụ bẫm của đứa con do mình dứt ruột đẻ ra, tôi lặng người rồi mỉm cười. Điều duy nhất khiến tôi hạnh phúc cho đến tận bây giờ là có được Rôn – tên con trai tôi. Dù chưa phải là một người mẹ tốt nhưng tôi tin con mình sẽ biết được rằng tôi yêu nó đến mức nào…

Đêm nay chồng tôi lại không về. Việc này dường như đã trở thành chuyện bình thường. Ba mẹ chồng cũng không phàn nàn gì. Tôi thì không còn muốn quan tâm nữa. Từ một đứa con gái vui vẻ ham chơi ngày nào, bây giờ tôi trầm lặng và sống nội tâm hơn nhiều. Thực ra lúc đầu cũng có phản ứng nhưng thấy rằng mọi thứ vẫn vậy nên tôi không còn muốn giữ chồng nữa. Vì khi trái tim anh ấy đã không còn bên tôi thì có giữ chặt cũng thế thôi…Hình như tôi già hơn tuổi rồi thì phải??? Buồn…

Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi. Buồn bã và ảm đạm. Tôi cứ già dần đi, tuổi trẻ trong mắt tôi cứ ngả vàng dần cho dù tôi vẫn chưa bước qua tuổi 20 – tuổi đẹp nhất của đời người. Hàng xóm láng giềng hai bên nội ngoại lâu lâu vẫn còn bàn tán về tôi, bàn tán về một con nhóc chỉ mới nứt mắt mà đã hư thân sớm. Nhiều lúc tôi muốn khóc thật lớn, muốn bỏ đi thật xa nhưng nghĩ lại thì sự thật vẫn thế, và cuộc đời thì vẫn cứ trôi, tôi cần sống tiếp cho bản thân, cho gia đình và cho chính con tôi. Còn rất nhiều việc cần tôi phải làm. Tôi muốn được nói lời xin lỗi với mẹ, với cha, những người đã tổn thương biết bao nhiêu vì tôi, dù biết rằng đó là lời xin lỗi đã muộn màng. Tôi muốn nuôi con tôi thật tốt, cho nó một cuộc sống thật đầy đủ và nhất định sẽ không để con mình bước theo vết xe đổ của mẹ và cha nó. Tôi muốn kiếm một việc làm ổn định để không phụ thuộc vào nhà chồng, để có thể tự nuôi con và kiểm soát được kinh tế. Nhưng thật khó để làm được những điều đó…

Ngảy chủ nhật, tôi bế con về nhà ngoại. Cha mẹ rất yêu thằng bé. Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng thế. Cũng phải thôi! Con trai tôi rất kháu khỉnh và dễ thương, ai thấy cũng phải yêu. Tôi trở về căn phòng trước đây của mình, tự dưng tôi muốn thu xếp lại mọi thứ. Suốt ba tiếng đồng hồ với đống đồ đạc ngổn ngang, tôi không hề mệt mà chỉ thấy mắt mình ướt đẫm. Từng thứ từng thứ một cứ như đưa những quá khứ xa xôi mà tôi ngỡ đã quên mất từ lâu quay trở về. Nhìn lại bản thân lúc này, tôi thấy tủi thân và nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má. Và rồi tôi nhìn thấy cuốn sách Ngữ Văn lớp 12 bìa đã ngả màu vì bụi bặm nằm len lỏi trong chồng sách vở trước mặt. Một cách vô tình. Nhặt nó lên, tôi lật giở từng trang sách. Và không hiểu sao tôi dừng lại ở bài “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” của Lưu Quang Vũ. Hồi học cấp 3, tôi ghét văn cực kì nhưng đây lại là bài tôi thích nhất. Không hiểu vì sao lại thế. Và mắt tôi dừng lại trước một dòng chữ trong bài.Tôi lại khóc. Trong cuộc đối thoại với Đế Thích, hồn Trương Ba đã nói rằng: “Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá gượng ép chỉ càng làm sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác.” Uh! Tôi đã sai một lần thì không thể sai thêm được nữa, không thể thay cái sai này bằng những cái sai khác nghiêm trọng hơn. Bây giờ tôi phải làm lại từ đầu và chấm dứt ngay những tháng ngày u buồn chán nản. Tuổi trẻ tôi đã mắc sai lầm, làm buồn lòng những người thân yêu, giờ đây tôi cần phải sống tốt, sống thật tốt để bù đắp lại. Mọi thứ vẫn luôn cho chúng ta những cơ hội mới. Và tôi tin rằng cuộc đời sẽ cho tôi nhiều hơn những gì mà tôi mong đợi nếu như tôi cố gắng hết mình!

Kawi
( Tặng em gái! Mong em và nhóc Rôn sẽ sống thật tốt!)
12
Làm mẹ tuổi 19 Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Làm mẹ tuổi 19

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Ốc nhỏ Ốc nhỏ
    Tạm biệt người yêu dấu Tạm biệt người yêu dấu
    Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
    Bão từ Bão từ
    Vị mặn của cà phê muối Vị mặn của cà phê muối

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Lời thú nhận của mặt trăng Lời thú nhận của mặt trăng (Truyện Ngắn)
    Còn đó một nụ cười Còn đó một nụ cười (Truyện Ngắn)
    Vịt ơi ! Vịt ơi ! (Truyện Ngắn)
    Yêu, với một trái tim rộng mở Yêu, với một trái tim rộng mở (Truyện Ngắn)
    Ngôi sao phương Đông Ngôi sao phương Đông (Truyện Ngắn)
    C-STAT