Nắng vờn trên cành lá, mây trôi trên nền trời xanh bất tận... Còn mưa ngủ quên trên bậc thềm giữa quá khứ và hiện tại, giữa mờ ảo và rõ ràng, giữa niềm buồn và hạnh phúc. Suỵt, đừng đánh thức mưa nhé! Đừng để mưa lấy đi mây của trời, nắng của chồi non và hạnh phúc của em - cô bé thắt bím đưa vội ngón tay đặt lên môi tôi, nụ cười em làm tôi bối rối... Tôi không tin rằng có một ngày em sẽ biến mất hoàn toàn, em sẽ tan như một cơn gió giữa ôm ả phố phường, giữa một giây khi mắt chợt nhắm lại...
***
- 27,
“Cuộc sống đừng thôi học cách giễu cợt chính mình, cuộc sống đừng thôi làm mình cảm thấy mình bất hạnh. Cuộc sống sẽ luôn cho mình một điểm tựa để vin vào lúc khó khăn, cô đơn nhất nhưng cuộc sống sẽ chẳng rộng lượng chỉ cho mình cách bắt lấy hạnh phúc thế nào. Bởi vì con đường tìm ra hạnh phúc phải do mình tự tìm lấy từ cơ sở hiểu được bản thân mình hạnh phúc khi nào.” – dòng đề tặng căng mọng bản lĩnh trong cuốn sách tôi được tặng từ em, vấn vương và phảng phất khắp phòng làm việc…
Cô bé mấp mé sau cánh cửa, đôi mắt đỏ hoe... Mái tóc chải ngược chiều tự nhiên, cột gọn gàng đê lộ vầng trán cao thông minh. Chiếc váy hoa với nhiều tầng họa tiết kì dị mà tôi chọn làm em trở nên nổi bật. Em ngượng ngịu, tôi không dám hỏi tại sao em khóc... Bởi tôi biết tại sao... Con người, ai không ích kỉ với cuộc sống của mình vậy nên em hoàn toàn có quyền ấy.
Nắng đang len lõi khắp không gian đa chiều, len lõi quanh nhịp chân chậm chạp của tôi và em...
Tôi im lặng, bước tiếp trên đoạn đường dài với những dãy phố nối tiếp và hàng người đan chéo rườm rà. Tôi không đánh đồng ai với ai nhưng tôi đánh đồng tôi với em. Tôi hiểu, em cũng có mặt nạ. Mặt nạ hạnh phúc sau những đau khổ, dằn vặt, sau những dấu hỏi to vì lý do gì em bị chọn lựa.
***
- 13,
“Em cảm giác mình trôi nhẹ bâng, sáng nay em nhận được một lời tỏ tình” - má em đỏ ửng, đôi môi luyến láy đầy thẹn thùng. Tôi dừng viết, chốc chốc cây bút đen xuống bàn để đầu nó chạm mặt bàn phát ra âm thanh khó chịu. Rồi ngẩng đầu nhìn em, nhíu mày. Em nghiêng đầu, mái tóc hôm nay được thả bồng bềnh nhẹ chuyển động trong gió, bặm môi ra chiều suy tư. Chọc được em, tôi phá lên cười rồi cũng ngưng bặt khi thấy em bất giác bỏ đi. Tóc em thướt tha quá! Giá như dáng em cũng thướt tha như thế... Tại sao em lại gầy đến vậy? Tôi lại cũng hiểu tại sao...
- 5,
Đám không khí lan man nhẹ nhàng mang hương cafe đen sậm, không đường đến xoáy sâu vào mũi em. Em đang ngồi bó gối trên chiếc ghế kê gần cửa sổ, bận ngắm nghía hoàng hôn buông thong thả xuống dòng đời. Màu đỏ buồn chưa bao giờ đẹp trọn vẹn như lúc này, khi không có em. Nhưng sự trọn vẹn ấy vô hình chung lại bóp chặt trái tim tôi, tôi sợ! Tôi mơ hồ về cái khung đời đã được đóng và bức tranh gần như được hoàn thiện. Khi nét vẽ cuối được ghì trên mặt giấy, khi mảng màu được phối xong, gió sẽ đánh tan màu mắt đen đẹp man mác...
- Không đâu, nếu phút chuyển ngày cuối cùng không được hoàn hảo thì luyến tiếc sẽ bị gọi tên nhiều lắm.
Tôi nhìn em rồi đưa mắt nhìn bầu trời đang chũng lại. Thềm trời khoác tấm áo đỏ rực. Tuy không phải đỏ hi vọng như bình minh nhưng đỏ hài lòng để kết thúc bao giờ cũng là đem lại cho tôi nhiều nụ cười hơn. Cuộc sống là một vòng quay và dù hình dạng ta cố tình hay vô tình tạo ra thế nào thì nó cũng phải thỏa điều kiện khép kín. Có khởi đầu thì đừng cố ép mình không cho nó kết thúc. Cách kết thúc của em là học cách tự thỏa mãn mình với suy nghĩ tất cả đều như mơ? Tôi hiểu điều đó.
Tôi đẩy ly cafe đen, không đường cho em.
Em đẩy lại, đáy mắt lấp lửng đôi điều nhưng em không vận hành bản thân mình lên tiếng. Tôi lơ em, đưa ly cafe của mình lên môi, nhấm nháp với vẻ thích thú rồi ngụp sâu trong hỗn độn suy nghĩ... Khi tôi đưa ly lần thứ hai chuốc vào bụng thì lạ lùng vị đắng nhạt đi rất nhiều...
- Em đã cho đường đấy à?
- Cho sữa! Nếu không thích đường thì ta còn có quyền dùng sữa. Tại sao phải chọn đắng trong khi ta có quyền chọn ngọt?
- ...
- Cuộc sống có quyền được ngọt chứ?
- Ừm... Nhưng...- tôi quay sang nhìn ly em, một màu đen không pha - tại sao...
- Vì em cũng muốn thử một vị đời mới - em nhoẻn miệng cười rõ tươi - dù sao đây cũng là ly cuối cùng...
Giọng em giảm tông dần và... em khóc... Vệt nước lăn dài ngờ nghệch... Cứ thế, em khóc thật to...
Khóc đi! Khóc vì em có quyền. Em chứ không phải tôi có cái quyền ấy thế nên tôi sẽ chọn cách ôm em vào lòng... Tôi thương em,