Disneyland 1972 Love the old s
HomeTruyện Ngắn

Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
a đi vừa nheo nheo mắt. Thói quen mỗi khi cần suy nghĩ. Chính xác là lúc này, cậu đang cố lưu lại khuôn mặt nghiêng nghiêng của con bé ban nãy. Con bé ngồi một mình giữa ban công tầng hai với nét mặt đủ thứ biểu cảm trên đời. Khi thì ngẩn ngơ hóng mắt ra xa tít, khi lại ngước lên ngẩn ra như mây trên trời sắp rơi, và khi thì ngẩn ngơ khoanh tay nhìn xuống con đường trước mặt, cạnh sân bóng, cạnh chỗ cậu chơi bóng…Còn dạo gần đây, cô nhóc lại tíu tít bên chiếc giá vẽ, vẽ trời, vẽ đất, vẽ mây... Phong Anh đoán vậy vì cô bé thường chỉ vẽ khi ánh đèn đường còn chưa bật, bầu trời còn xanh và mây còn bông bông nơi một góc trời! Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi chiều khẽ buông hay những tia sáng trong trẻo từ chiếc đèn chùm nơi ban công giúp Phong Anh nơi những phút dừng chơi bóng có thể ngắm nhìn mọi biến chuyển trên gương mặt ấy. Những cái chun mũi, lắc đầu nguầy nguậy hay cười ngẩn ngơ một mình… Từ ngày đâm đầu vào vẽ, vẽ, tô tô Phong Anh thấy cô bé hay cười hơn, khuôn mặt cũng rạng rỡ hơn trước… Một cơn gió mạnh hơn lướt qua, đọng lại nơi gáy tóc, tiếng lá bên đường xào xạc đưa mình. Bất giác cậu mỉm cười. Bộ não đã lưu thành công hình ảnh tuyệt với ban nãy.Một con bé say sưa bên giá vẽ, khuôn mặt nở một nụ cười êm dịu làm chiếc má lúm đồng tiền động đậy yêu yêu. Mái tóc nhẹ vắt sang, buông hờ hững, lấp lánh những tia sáng vàng ươm. Con bé ngồi trọn, vo tròn trong vạt nắng chiều hắt nhẹ, bên cạnh là những chùm hoa tim tím bám dọc thành ban công, hình như cũng đang mở cánh tươi cười…Ngày đầu chuyển nhà về đây, lê la khắp nơi tìm một chỗ có thể tập bóng… Phong Anh đã thoáng nhìn thấy những bông hoa li ti màu tím rất dịu dàng giữa buổi chiều hè còn chưa tắt nắng… Và cô bé hôm ấy, cũng ở đó, không ngồi. Nhóc đứng chống cằm nhìn về phía trời xanh, rồi bất ngờ quay về phía Phong Anh… Một đôi mắt ôm trọn màu xanh mát như vương cả màu trời xa xa. Không hiểu sao, Phong Anh rất ấn tượng với cặp mắt ấy. Mỗi khi lăn lộn với quả bóng mệt nhoài, lại cố đưa mắt về ban công, kiếm tìm… Màu xanh trong đáy mắt đó đem lại cho cậu cảm giác thật dễ chịu.


3. Những ngày giữa tháng sáu căng đầy màu nắng…

Lam Anh bỗng đánh mất niềm vui với việc tưởng tượng hình thù của những vun mây xa tít. Nó nheo mắt, nhìn về phía sân bóng rồi đảo mắt theo con đường dài ngoằng phía trước… Cậu ấy không đến. Đã hơn một tuần cậu ấy không đến nữa, không còn tiếng bóng rổ bình bịch để nó vội vã kéo tâm hồn đang treo ngược nơi những vụn mây xuống mặt đất. Những bông hoa tím buồn bã héo nắng, những chiếc bút chì im lìm, đôi lúc Lam Anh nhấc chúng lên rồi lại rất nhanh đặt về chỗ cũ. Nó nhìn tác phẩm tâm huyết chưa còn dang dở, chun mũi, cố hình dung , vẽ vẽ rồi lại xóa đi, không đồng tình. Chỉ còn một chi tiết, Lam Anh không chọn được màu cho bầu trời cao vời vợi phía sau. Mọi sự pha trộn, mọi sự tưởng tượng và hình dung đều không khiên nó hài lòng. Nó muốn mọi thứ thật hoàn hảo, như tác phẩm để dành, như một lời chào tạm biệt.Nó sẽ đi du học, ngành mỹ thuật,như mơ ước của ba của nó và cả của mẹ. Lam Anh đã cố gắng bỏ quên mơ ước ấy, cố cất đi những gam màu, những nét vẽ nhưng mẹ thì không. Lam Anh không biết mẹ lại vui đến vậy khi thấy nó vẽ lại. Lam Anh không biết rằng mẹ đã tự trách mình biết bao nhiêu khi vì chuyện ba mẹ mà nó chán ghét mỹ thuật… Và hôm qua, khi nhìn nó mỉm cười bên giá vẽ mẹ đã nói với nó về những dự định chưa thành ấy kèm theo gợi ý về chuyến du học đã bị “cố gắng bỏ quên” bấy lâu… Lam Anh chưa trả lời mẹ, nhưng niềm hạnh phúc khi được cầm lại cọ vẽ có lẽ bản thân nó, trái tim nó cảm nhận rõ hơn bất kì ai.Chưa trả lời, vì còn một việc nó muốn làm cho kì xong, kì hoàn hảo.

Bao giờ cậu ấy mới lại đến? Nếu cậu ấy không đến….? Lam Anh lẫn thẫn nghĩ ngợi, mắt khẽ lướt qua sân bóng… không hi vong.

Đèn đường… quả bóng màu cam… Và cậu ấy… rất lạ!

Phong Anh ngồi bệt xuống sân bóng còn nóng ầm hơi nắng, hai chân duỗi thẳng, tay chống về phía sau, nó ngước lên phía bầu trời đang tối dần, màu xanh trong trẻo đang dần bị che lấp. Quả bóng bên cạnh lặng im, không nhúc nhích. “ Cuối cùng mày đã thất bại, thất bại một cách thảm hại, ê chề”…Câu đó Phong Anh đã lảm nhảm cả buổi chiều hôm nay với tâm trạng đè nén đến khó thở.

… Phong Anh vẫn chưa về nhà sau trận đấu, cậu cứ thế bước đến đây, không kiểm soát… Cậu nhớ những buổi chiều tập bóng đến lạnh cả người, nhớ những buổi tối ngủ không yên bật dậy xem lại chiến thuật, xem lại lực lượng… Phong Anh cũng nhớ cả tuần qua cả đội đã tập đến quên ăn quên ngủ, mặc kệ mưa, kệ nắng…Sân bóng của trường được bọn cậu tận dụng mọi giờ ra chơi, mọi giờ tan học. Hơn ai hết, Phong Anh hiểu kì vọng của cả lớp, cả trường đặc biệt của thầy huấn luyện. Đội đã về nhì suốt hai kì rồi, năm nay là chủ nhà, ai cũng muốn sẽ vô địch. Phong Anh muốn tạm biệt thời học sinh bằng một chiến thắng mĩ mãn nhất, muốn cho thằng đội trưởng trường P.L vốn quen tự mãn biết tay. Cậu không muốn thua, không cho phép bất kì sai sót nào, đội nó đang có cơ hội gần hơn bao giờ hết. Cậu dặn dò kĩ lưỡng từng
1234
Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Tạm biệt người yêu dấu Tạm biệt người yêu dấu
    Con trai khâu vá Con trai khâu vá
    Hội "răng khôn" Hội răng khôn
    Trong veo, anh yêu em Trong veo, anh yêu em
    Chuông gió từ thiên đường Chuông gió từ thiên đường

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi ! Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi ! (Truyện Dài)
    Lớp trưởng Lớp trưởng (Truyện Ngắn)
    Giọt nắng trong tim Giọt nắng trong tim (Truyện Ngắn)
    Nhà có bốn má con Nhà có bốn má con (Truyện Ngắn)
    Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào" Làm quen dù chưa kịp nói xin chào (Truyện Ngắn)
    C-STAT