Old school Easter eggs.
HomeTruyện Ngắn

Guitar trong mưa

Posted at 06/10/2015
Vote: 237
vẫn còn chơi đàn đấy”. Mẹ thở dài, ừ, cứ giữ nó như một kỷ vật, nhưng nghĩ tới con sau này cứ dính mãi với nó, mẹ đau lòng lắm. An yên lặng cúp máy. Cây đàn này là kỷ vật của ba để lại, sau khi dứt áo ra đi với một cô ca sỹ xinh đẹp. Vì lẽ gì đó, mẹ không đập vỡ nó. Vì lẽ gì đó, bà nhíu mày vào một ngày An 16 tuổi, về nhà và thỏ thẻ:” Cho con đi học đàn”. Vì lẽ gì đó, bà hay thở dài vì đứa con gái cũng sống trên mây y hệt người đàn ông của bà, lãng đãng và bâng khuâng…Ngày bà đi, bà bảo:” Cứ đàn theo ý con muốn. Nhưng đừng hát. Mẹ căm thù tiếng hát.” Và thật sự An đã không hát, như một cách bày tỏ rằng An thương bà biết bao. . Từ đó trở đi, An sống một mình, mạnh mẽ và buồn rầu. Có nhiều người đi qua trong đời, nhưng cuộc đời như biển lớn. Cứ mỗi đợt sóng, lại xóa đi một bước chân hằn trên bờ cát, để lại khóe mắt cay cay vì gió biển, vì mặn mòi. Chẳng có gì ở lại.

Nhưng hôm nay, anh ở lại. Nguyên vẹn trong An. An biết thế vào một buổi tối tháng 10 ẩm ướt, An ngồi giữa đám bạn thân quen ở chỗ cũ, nơi lần đầu tiên gặp Anh. Vẫn cười đùa, đàn hát như ngày nào, nhưng An thấy trống rỗng. Lúc ấy, chỉ có duy nhất một ước muốn thôi. Phải gặp anh, không phải anh là không được. Đêm dần khuya, lũ bạn lần lượt kéo về hết. An cứ ngồi lì trên vỉa hè, không rõ chờ đợi điều gì. Anh từ đâu xuất hiện. Giây phút ấy , An vỡ òa. Một điều gì đó lạ lùng đã thấm đẫm không gian thành phố. An nhìn thẳng vào mắt anh, xuyên qua đám đông, muốn nói nhiều điều. Nhưng An không nói gì cả. An lôi đàn ra, bảo rằng em hát nhé. Be be your love của Rachael Yamagata

Everybody’s talking how I can’t
Can’t be your love but I want
Want
Want to be your love
Want to be your love for real

…..

Please, sir
Don’t you walk away
Don’t you walk away
Don’t you walk away

An hát say mê. Mặc kệ mưa mỗi lúc một to. Tới đoạn điệp khúc, ba tiếng “be your love” cứ tắt nghẹn trong cổ họng, không thể lên nổi. Khàn hẳn cả giọng. Nhưng An cứ bướng bỉnh tiếp tục bài hát của mình. Đến hết bài, An cười hả hả, che giấu sự thất bại dễ thương của mình, bảo rằng trên đời này chỉ có mỗi Rachael hát được bài này thôi . Nụ cười và câu nói chưa kịp kết thúc, anh đã kéo mạnh An vào lòng và hôn.

Xúc động ở đâu kéo đến, dâng nghẹn tim.

Trời khuya và mưa lạnh, đường lác đác người và xe. Họ cứ ngồi trên vỉa hè như thế, cây guitar buông thõng và hôn nhau. Mặc kệ tất thảy.

Nhưng những thứ trọn vẹn thường rất khó để có. Chẳng có gì rõ ràng, bởi mối quan hệ của anh vẫn còn đó và nó có thật, chứ không phải An ảo tưởng. Đôi lần An ước giá như nó chỉ là ảo tưởng. An tự hỏi không biết đến bao giờ An mới có thể công khai nắm tay anh đến quán cà phê mùi gỗ, trên vỉa hè đông đúc bạn bè, trên đường phố náo nhiệt? Vài lần An muốn nói với anh, hãy chạy về phía cô ấy đi. Nhưng rồi chẳng thể nào giữ bàn chân mình ngăn bước về phía anh, suốt cả mùa mưa năm đó.

Rồi mùa mưa qua nhanh. Đông đến, hanh khô. Có những người chỉ có thể giữ trong tim, chứ không thể nào giữ mãi trong cuộc sống. An trở về với cuộc sống đơn độc trước đây của mình. Nó dậy vào buổi trưa, tự nấu cho mình một vài món ăn đơn giản, tự làm yaua trái cây. Thỉnh thoảng, ngồi đại xuống một góc khuất trong nhà và suy nghĩ. Rồi ngủ gật. Tự nhủ với lòng, nếu sau này có sống chung một nhà với người nó yêu, thì ngôi nhà đấy phải có thật nhiều góc khuất. An sẽ nép mình trong một góc khuất nào đó, chờ người ta đi làm về. Gọi mãi không thấy An đâu, sẽ cuống cuồng đi tìm, sẽ xót xa khi thấy dáng ai đó ngồi thu lu bó gối, sẽ chẳng đành lòng mà hôn mà siết thật đau, thật chặt. Hoặc sẽ xây một phòng đọc sách. Người đó ngồi làm việc, An co ro đọc sách, thỉnh thoảng bỏ sách xuống mà nhìn, mà vui. Giật mình nhận ra, trong tất cả các dòng suy nghĩ ấy, đều có hình bóng anh. Nhưng An không thể thoát ra khỏi góc khuất của mình mà chạy đến bên anh bảo rằng, mình yêu nhau đi. Bởi lòng đang đau chết đi được. Đau như đêm mưa vừa rồi, có cô gái nhỏ ngồi thừ ra trên vệ đường, sau khi bị đập nát cây đàn không rõ lý do, không rõ ai. Trong bóng tối nhập nhòe, nhòe cả nước mắt, An chỉ thoáng thấy cái gáy nhỏ bé của ai đó. Cả búi tóc dài mềm với những sợi tóc mai lòa xòa bên tai thật quen và thu hút. An ngã mạnh, như rơi xuống hố sâu không đáy. Chẳng buồn đứng dậy, chỉ biết nằm đó và buông xuôi. Khóc không thành tiếng. Đêm mùa đông cơ hồ có thể đóng băng tất cả. Từ hôm đó, An nhốt mình trong nhà, ở những góc nhỏ, với những câu độc thoại không hồi kết. Một phần con người An mất đi, một cách dần dần và bạc màu. Anh tìm An điên cuồng. Bằng những tin nhắn, những cuộc gọi nhỡ, những lời nhắn ở quán quen, vỉa hè quen…An bỏ qua tất cả. Tự nhủ rằng “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, theo một cách nào đó” Nó tự nói với chính mình như vậy, rất lâu.

Một buổi sáng khô hanh và sạch tươm, có bưu phẩm được gửi đến nhà. Một cây guitar mới, đơn giản và thô sơ. Chữ An được khắc mềm mại trên thân đàn. An mở tờ giấy gấp tư và thì thầm đọc:” Anh đã biết tất cả. Anh bất lực , không biết phải làm gì An à.
123
Guitar trong mưa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Guitar trong mưa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Kính hồng Kính hồng
    Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi
    Thêm một lần yêu thương Thêm một lần yêu thương
    Vầng Trăng Trên Bục Giảng Vầng Trăng Trên Bục Giảng

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    24 Giờ Trong Đời 24 Giờ Trong Đời (Truyện Ngắn)
    Ban công Leng Keng Ban công Leng Keng (Truyện Ngắn)
    Cuộc hẹn với Paris Cuộc hẹn với Paris (Truyện Ngắn)
    Ốc nhỏ Ốc nhỏ (Truyện Ngắn)
    Chúng tôi là những thằng ngu Chúng tôi là những thằng ngu (Truyện Ngắn)
    C-STAT