XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Gió nói với em là Je t’aime

Posted at 06/10/2015
Vote: 11
hiểu, cái nhíu mày hoài nghi của anh ta lại khiến Thư hoang mang.

- Em, chỉ là …!

- Sao vậy, em làm cái này à? Ơ, con bé kia, anh đang hỏi đại ka đấy !!!

- À, vâng….đại ka làm cái này để treo vào chỗ góc tường trống kia. Để những ai có kỉ niệm gì với Paris cafe hay nước Pháp của anh cũng có thể viết lại ở đây!

- Ủa, vậy hả? Đẹp đấy chứ phải không Vũ?

- Ờ, đẹp, lạ nữa. Con bé này là!

- À, là nhân viên mới của quán!

- Chà, mày từ bỏ việc làm ông chủ một mình chuyển sang nhờ vả nhân viên từ hồi nào vậy.

Vũ nhoẻn miệng cười, vậy là anh đã hiểu lí do vì sao dạo gần đây Hoàng thay đổi, cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, và cũng thoải mái hơn trước. Nhìn ánh mắt Hoàng nhìn con nhóc đấy, cái cách nói chuyện, sự hứng khởi khi nghe giọng cô bé nói, hay nụ cười tươi rói mà lâu lắm Vũ mới nhìn thấy. Vũ bật cười thành tiếng.

Còn Thư vẫn đứng thừ người ra, nghe không sót một chữ nào từ người đàn ông kia. Vậy là, xem nào “bỏ việc làm ông chủ một mình” tức là anh ta không phải quản lí, khoan đã…thế có nghĩa là….Hoàng…là chủ quán ??? Thư chớp mắt liên hồi, nhận ra một điều mà bấy lâu nàng không để ý. Thôi đúng rồi, hóa ra Hoàng là chủ quán, còn Thư lại bị Hoàng lừa, đã vậy suốt ngày Thư còn đòi bắt lỗi Hoàng rồi méc cho chủ quán nữa. Trời ơi! Sao ê mặt quá! Thư méo mặt, nhìn lên Hoàng. Sau đó nàng đổi mặt nhanh chóng, tỏ ra rất lạnh lùng và nhăn nhó, không quan tâm tới lão tên Vũ đang cười nham nhở kia.

- Nói cho đại ka biết, Anh là chủ quán đúng không?

Hoàng cười lớn, bây giờ lại tới lúc Vũ nghệt mặt ra không hiểu mô tê gì đang xảy ra.

- Ừ, anh là chủ quán, chỉ có con gà như em mới không biết thôi! Nhóc khùng ạ!

- Thôi chết em rồi!

- Sao chết, không chết đâu. Cái bảng đẹp lắm! Anh không thể không treo – Hoàng không khỏi bật cười với cái dáng vẻ rất luống cuống của Thư. Anh còn giả vờ lảng lờ chẳng hiểu gì để chọc Thư nữa.

- Nhưng mà anh ơi !

- Ừ sao?

- Anh là chủ quán ý mà!

- Ừ, thì sao em?

- Thì em vẫn hay hoạnh họe anh để bắt lỗi đòi méc chủ quán ý !

- Ừ ..- Hoàng tủm tỉm cười, nhìn Thư rối rít, rõ đến tội, có ai bắt lỗi em đâu mà em cứ như con gà khờ vậy. Hoàng thầm nghĩ. Có lẽ bây giờ với Hoàng, Thư đã là một điều gì đó thân quen và gần gũi lắm. Hoàng cười nhìn Thư.

- Thì….Thì….Thì bây giờ anh nói người nông dân phải làm sao ? – Thư nhắm mắt, nuốt nước bọt nói một hơi dài có vẻ rất đau khổ, rồi sau đó thở hổn hển như kiểu vừa xông ra chiến trường giết giặc về vậy.

Cả không gian vang lên tiếng cười giòn giã của hai người đàn ông, Thư nghệt mặt ra chẳng biết chui vào đâu cho đỡ ngại. Thôi chết rồi! Thư khờ ơi là Thư khờ….rõ là khờ Thư ơi !!!

….

Dọn dẹp li dĩa phía trong, lâu lâu Thư nhìn ra bàn ngoài nơi Hoàng và Vũ đang nói chuyện, tranh thủ những lúc Vũ không để ý, Thư làm mặt giận dí dí nắm đấm nhăm nhe về phía Hoàng. Lâu lắm rồi Hoàng mới có cảm giác vui như vậy. Cái thằng Vũ lại trêu ngươi không chịu về, đứng đó mà ám Hoàng nữa .

Paris cafe vẫn đong đưa những giai điệu nhẹ nhàng, những bản tình ca muôn đời vang vọng, vẫn chạm vào những trái tim khao khát yêu thương đến nghẹn ngào.


4. Từ ngày có cái bảng con con của Thư, có nhiều vị khách ghé Paris cafe và tò mò, không ít người để lại những cái note nhỏ, hoặc có người mang theo cả những tấm hình chụp Paris của bản thân. Mới hôm nào treo lên đó mà bây giờ bảng đã chi chít giấy nhắn và hình ảnh. Paris cũng không còn trầm mặc ẩn khuất như ngày trước nữa, Paris dần lãng mạn và nên thơ hơn bởi những chiếc chuông gió mang màu tím nhẹ nhàng được Thư treo ở các cửa sổ, những lẵng hoa li ti dưới đôi tay khéo léo của Thư lan tỏa một nét gì đó rất quyến rũ riêng cho Paris cafe.

Thư vẫn hoạnh họe Hoàng như thường, duy chỉ có điều không dám mạnh mồm bắt lỗi để đòi méc quản lí như trước. Dần dần hình thành trong thói quen của cô, một góc nhở của Paris cafe có dáng người ngồi bên bàn làm việc, khẽ nhăn trán khi gặp một vãi chỗ không ưng ý, lâu lâu ngẩng mặt lên nhìn ra phía ngoài cửa sổ và nở nụ cười ấm áp đến nhẹ nhàng. Hoàng, đã đi vào trái tim Thư từ lúc nào không hay biết. Liệu rằng, đây có phải là một tình yêu mà Thư có thể đưa tay ra nắm lấy ?

- Gà khờ !

- Anh gọi ai đấy? Mẹ sinh ra em có tên tuổi đàng hoàng nhé! Đọc theo em nè : Vũ Hải Thư – Thư cười khoái trá để lộ một đôi răng thỏ dễ thương.

- Dạ, anh vô cùng xin lỗi người nông dân ạ! Cho anh hỏi, người nông dân tối mai bận gì không ? - Nói xong Hoàng cười ẩn ý, đong đưa mắt nhìn Thư cố ý trêu nàng chuyện hôm bữa.

Thật là đáng ghét mà, Thư hếch cái mũi và nhăn nhó khuôn miệng nhìn Hoàng. Dù như vậy vẫn không thể giảm sự đáng yêu và nét trong sáng hồn nhiên trong đôi mắt của Thư. Nàng nguýt dài Hoàng một cái rồi đáp.

- Nhờ vả gì thì nói đi, em ghét! Anh là cái củ khoai sùng xấu hoắc!

- A được, dám nói chủ quán vậy. Anh cắt lương giờ. Láo nhá!

- Cắt đi, xem dám không? Em ghét mặt…

- Đợi
1 23456
ĐẾN TRANG
Gió nói với em là Je t’aime Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gió nói với em là Je t’aime

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Đường hoa Đường hoa
    Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt
    Hẹn nhau ngày 28 Hẹn nhau ngày 28
    Trên lưng có cái mai rùa Trên lưng có cái mai rùa
    Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vịt ơi ! Vịt ơi ! (Truyện Ngắn)
    Yêu mến và thắc mắc Yêu mến và thắc mắc (Truyện Ngắn)
    Trạm dừng của những giấc mơ Trạm dừng của những giấc mơ (Truyện Ngắn)
    Xách ba lô lên và đi… Xách ba lô lên và đi… (Truyện Ngắn)
    Lấy chồng cảnh sát Lấy chồng cảnh sát (Truyện Ngắn)
    C-STAT