tiên sau bao năm Hoàng như được sống lại cảm giác của những ngày xưa cũ, cũng nét tính cách vui vẻ, lí lách và ngây ngô của một người con gái đã từng là tất cả của Hoàng. Duy chỉ có điều, tình còn mà người đã khuất bóng. Một Pari hào hoa tráng lệ và viên mãn hạnh phúc chẳng thể níu nổi bước chân người. Hoàng tự vực mình quay lại việc làm hằng ngày bằng một cái lắc đầu nhanh nhẹn. Lâu lắm rồi, anh không nhớ tới hình ảnh ấy! Một Pari lãng mạn và đầy ắp kỉ niệm…Xa lắm rồi!
2. Cũng gần năm tuần Thư làm việc tại quán, nàng vẫn chăm chỉ học hỏi và không khỏi đưa ra những cái thắc mắc vô cùng hợp lí để hỏi anh thu ngân có tên là Khánh Hoàng. Quán chỉ có mỗi Thư với anh ta phục vụ. Mà chủ quán lại chưa bao giờ thấy xuất hiện. Thư tò mò bởi người chủ quán này. Hoàng cũng chẳng phải mỗi việc trông coi quán thì phải, bởi Thư luôn thấy Hoàng bận rộn bên máy vi tính và nhiều tập hồ sơ. Hoàng ít nói, hay cười và vẻ mặt có gì đó rất đăm chiêu. Đó là thứ mà Thư cảm nhận được ở người đàn ông ấy.
Pari cafe là quán lạ nhất trong các quán cafe mà Thư từng tới, bởi ngoài cái dáng vẻ rất Tây mà quán mang màu chủ đạo, thì có phảng phất chút gì đó của Pháp, của Paris …Bằng những giai điệu du dương nhẹ nhàng tiếng Pháp, hay những bản tình ca ấm áp Thư như được sống trong một khung cảnh nên thơ và khác xa với cái hiện đại mà thành phố năng động này khoác vào mình. Tự nhiên, trong thói quen vô thức miệng Thư cũng ngân nga những giai điệu đẹp đẽ, nhẹ nhàng mà bay bổng của bản tình ca mà Hoàng thường mở cho dù cô chưa bao giờ hiểu hết được những lời trong bài hát. Cũng đúng thôi, có một chữ tiếng Pháp bẻ đôi cô cũng đâu biết đâu. Trong không gian yên tĩnh của quán, chỉ văng vẳng những giọt tình ca rơi rớt, tiếng chuông gió đôi lúc leng keng tựa mơ hồ, và cả những bức tranh treo trên tường có vị man mác trầm mặc… như đưa ta tới với nước Pháp xa xôi, yên bình và hào hoa an lành.
Đang lúi cúi dọn dẹp ở bàn, Hoàng thấy Thư nghi ngại nhìn ra phía ngoài quán. Có một chàng trai với áo sơ mi và chiếc xe vespa đứng dựa lưng vào cột đèn. Nhìn lại phía Thư, trái với vẻ nhắng nhít hằng ngày, Thư bối rối và buông khẽ một tiếng thở dài, đảo mắt sang nhìn đồng hồ treo tường rồi lại trở về làm những công việc của mình. Chàng trai đứng trước cửa là người yêu của Thư chăng? Hoàng tự hỏi bản thân, cũng lạ, nếu mà người yêu thì tại sao vẻ mặt Thư trông khó coi thế kia? Hay chăng là người theo đuổi.Bật cười với cái cách tò mò về cuộc sống của người khác của mình, Hoàng tự thấy mình vô duyên. Nhưng cũng chàng trai này, hôm trước sau giờ tan ca buổi tối của quán, cũng đứng trước cửa và đợi Thư. Lúc đó bận quá, chỉ kịp chào một câu lấy lệ cho nên Hoàng không để ý, chị nghe mang máng họ nói chuyện với nhau.
- Ủa, cậu tới đây làm gì ? – Vẻ mặt Thư lộ rõ thái độ khó chịu.
- Mình xin lỗi, mình muốn nói chuyện với Thư !
- Thư đã chẳng nói rõ ràng rồi sao? Về nói với bé Phương ấy. Thư không muốn nói gì nữa. Thư về.
…
Hoàng thắc mắc bởi thái độ hôm nay của Thư, không khác gì thái độ mấy hôm trước. Khẽ nhướn mày, nhìn lên đồng hồ cũng đã gần tới giờ đóng cửa hàng. Hoàng quay qua Thư bắt chuyện.
- Em có hẹn với bạn à? Về trước đi, anh trông quán cho, em về sớm một bữa không sao đâu?
Hơi nghi ngại, Thư quay qua Hoàng nghi ngại, ánh mắt trong veo hằng ngày có chút gì đó mênh mang. Dù ít khi nói chuyện, nhưng dạo gần đây Hoàng thấy Thư có vẻ lặng hơn trước. Không còn nhí nhảnh hoạnh họe Hoàng, hoặc đơn thuần là thắc mắc về cách bài trí trong quán, hoặc đơn giản chỉ là tò mò hỏi về những bức hình mang hướng mỹ thuật Pháp mà Hoàng treo trên tường. Dạo gần đây, những lúc vắng khách, thường thấy Thư ngồi một mình và lặng lẽ đong đưa mấy sợi dây của chiếc chuông gió gần cửa sổ.
- Em chưa làm xong, cũng không sao đâu ạ!
- Về đi, mệt rồi đấy! Hay là thích làm nhân viên gương mẫu, lấy lòng chủ quán để hoạnh họe anh?
- Không có, em chưa muốn về. Mà cũng lạ anh ha? chủ quán mình là ai mà em chưa được gặp?
- Ừ, quản lí bận lắm, rồi sẽ được gặp thôi! Nhóc về đi, anh thấy em uể oải lắm rồi!
- Ngó bộ, anh muốn đuổi em về. Hôm nay, bản cô nương chiếu cố, tha cho anh để hiền lành ngoan ngoãn về đấy nhé!
Thư nói, rõ ràng là một câu chọc ngoáy Hoàng, vậy mà khóe mi lại chẳng chút vui vẻ và cũng không kèm theo cả nụ cười. Bỗng dưng Hoàng cảm giác Thư đang có chuyện gì đó không vui. Hoàng lại tổng hợp hóa đơn, định bụng sẽ hoàn thành báo cáo cho cái kế hoạch truyền thông sắp tới rồi mới về. Thư đã thay quần áo, khoác lên vai chiếc ba lô và đi về hướng cửa, không quên quay qua chào Hoàng bằng một nụ cười nhẹ.
Chẳng biết tại sao, dạo gần đây, Hoàng thường nghĩ về người cũ, dù là chuyện đã xảy ra cách đây hơn hai năm. Mai Lâm là mối tình đầu của Hoàng, và hiện tại vẫn là mối tình duy nhất mà để lại trong Hoàng nhiều dư âm và kỉ niệm nhất. Nhưng người ta vẫn thường nói, tình đầu đẹp nhưng mong manh, tựa hồ như những thanh âm trong trẻo của khuông nhạc cuộc đời, nhưng lại