Ring ring
HomeTruyện Ngắn

Em yêu anh, được không?

Posted at 06/10/2015
Vote: 4
t đầu câu chuyện trước:

- Yêu nhé?
- Ừ yêu!
- Yêu nhanh không tận thế mất!
- Ừ! Ngay và luôn!

Đan không lật lại profile chàng trai ấy, điện thoại cũng chỉ lưu 1 tiếng “Anh” đầy chênh vênh. Cô cất giấu chàng trai đó cho riêng mình hay thật ra đang che giấu cả chính bản thân mình. Những tin nhắn vẫn gửi hàng ngày như rằng họ đã yêu nhau. Bắt đầu bằng sự đáp lại thờ ơ ầm ờ cho đến ngày càng có nội dung hơn. Đan mặc kệ tất cả, mặc kệ và thả nổi cả cảm xúc của bản thân. Yêu hay không yêu với Đan lúc này không còn quan trọng nữa. Chỉ thấy bản thân cần yêu và cần phải quan tâm ai đó như thói quen vậy. Không Huy thì một ai khác là ai đi nữa cũng không còn quan trọng.

- Nếu anh yêu em thật thì sao?
- Thì… chia tay!
- Nếu không tận thế thật thì sao?
- Chia tay!

“Anh” tắt yahoo cái phụt, dòng trạng thái vẫn treo lơ lửng trước mắt Đan: Tình yêu ơi! Ngủ thôi nào:* từ ban nãy. Cô thấy tim mình lặng thinh, không một chút lay động. Cô không ảo vọng vào thứ tình yêu dễ dãi này càng không mong trái tim mình rung động lần nữa để bị tổn thương thêm. Nó đã quá yếu đuối rồi. Những vết thương chưa lành được mơn trớn bằng những tình cảm khác khi mất đi càng dễ yếu đuối mà thôi.
Khung cửa chat, đêm và “Anh”….

“- Mình gặp nhau, được không em?
- Làm gì?
- Hẹn hò chứ làm gì?
- Để làm gì chứ?
- Để “yêu “
- Anh đừng quên tận thế sắp rồi nhá?
- Thế mới phải yêu gấp, không trò chơi kết thúc lại chẳng được yêu.

Ngày hôm sau, Đan lại mỉm cười trước cửa sổ chat như thế.

Và hôm sau nữa, sau những chuyện trò vu vơ như vậy Đan lại khẽ mỉm cười chìm vào giấc ngủ, không mộng mị và tròn vẹn hơn.

Cho đến khi Đan nhận lời gặp ”Anh”,sau chính xác 87 ngày anh bình luận status của cô. Đan không hồi hộp. Từ rất lâu rồi cô đã xem anh như một người bình yên đi bên cạnh mình, để bớt nông nổi, bớt điên cuồng nỗi nhớ Huy. Chưa bao giờ với cô, anh được gọi bằng hai chữ “người yêu”.

Hoàng Quốc Việt một chiều gió, xe tấp nập, dòng người lướt qua vội vã. Đan trùm mũ áo lên quá đầu,tay nhét trong bao áo, nhỏ bé nơi một góc đường. Ở cô vẫn cái vẻ dửng dưng cố hữu. Chiếc exciter đỗ phịch trước mặt:

- “Anh” đến muộn 5 phút!
….
- Ơ, xin lỗi!

Cô gái phía sau bước lên trước, quàng tay qua cổ người con trái, hôn thắm thiết lên môi rồi quay lại liếc Đan một cái thật sắc. Chiếc exciter rồ gas, đi thẳng. “Chắc cô ta nghĩ người yêu cô ta là Bea Young Gun, Nhạt nhẽo quá”. Nói rồi bật cười một mình, khanh khách, không chút ngại ngần:

- Này, nóng ruột đến nỗi bắt tạm một anh cơ đấy hả?

Đan không ngước lên, cô nhìn đôi giày dưới chân. Bỗng thấy trơ trọi quá. Đột nhiên sợ phải đối diện quá. Chàng trai trước mặt không phải Huy, cũng không phải chỉ là một nhân vật “ANh”. Chàng trai ấy là da là thịt, cao 1met 85 và nặng 80 cân “to đùng” trước mặt cô đây. Vậy mà bao lâu này cô xem “Anh” không có thật chỉ tồn tại trên facebook và những tin nhắn. Đan sẽ tiếp tục như thế nào đây

- Này lên đi, exciter đang đợi em đấy.

Đan ngước lên, bắt gặp nụ cười. Sau khi ngồi phía sau xe rồi, cô mới lên tiếng:

- Vì em quen ngồi sau exci rồi!
- Rồi, anh chỉ đùa thôi. Ai mượn em khai. Thế này thì tí tẹo nữa là khi hết sạch luôn cho coi!
- Mơ đi! Em không “KFC” thế đâu! Cấm khẩu
- Ờ, đợi xem. Mà nói nhanh đi… không tận thế đấy

- Mà ăn đi… không tận thế đấy!
….
- Mà bắt nạt tôi đi … không tận thế đấy!

- Mà ngồi sát lại… không tận thế đấy!
- Anh điên à, liên quan gì?
- Hơ hờ, thế yêu đi không tận thế gì? Thì liên quan gì? Thế mà có đứa cũng nghĩ ra được đó thôi!
- Vì “thèm yêu”
- Thế anh đang thèm được ôm!
- Vơ vẩn

Nhưng rất nhanh, anh kéo tay cô lại đặt tay cô lên eo mình. MỘt tay vẫn vặn ga cho chiếc xe lao đi trong gió. Tay anh giữ chặt tay cô trong chốc lát rồi vội thả ra ở một khúc cua:

- Xe anh đi không quen. Bỏ ra giữ tay em là ngã ngay đó nên tự giác ôm anh đi nhá..
- Xe mượn à?
- Ừ! Mượn cho đủ tiêu chuẩn!
- Anh “ngon” nhỉ?

Anh dừng xe ngay trước con đường vẫn được gọi là “đường tình yêu”, rồi quay lại nhìn Đan, rất dịu dàng:

- Cố gắng để đủ tiêu chuẩn được yêu em, có được không?
- “Anh”…
- Anh tên là Phong.Cùng phượt Tây Thiên với em 4 tháng trước!
- What? Anh từng đi Tây Thiên với em? Sao em không nhớ!
- Vì em dựa vai chàng trai của em và ngủ suốt cả đường về.
- Ơ, sao anh biết em?
- Vì lúc đó anh ngồi phía sau em và ước rằng người con trai kia là anh!
- Ôi, mẹ ơi!
- Ai bảo em xinh, em phải tự giải quyết chứ, gọi mẹ làm gì?
- Ơ, nhưng sao để ý em xinh làm gì? Xinh để người ta ngắm chứ!
- Không nhớ cả đoạn đường leo, em cứ lải nhải chửi thằng đi trước giọng gì mà nói như gà í. Có như anh nói 1 chữ, em chỉnh 1 chữ không. Gì nhỉ: Bóng rổ. “ Rổ đâu mà rổ” “ người ta nói là bóng dzổ”. “Trời gì mà nặng thế, như cả rổ đá ấy”
- Ối, thật á?
- Vâng. Không thật, thì tôi chả có mặt ở đây đâu thưa cô!

Đan không nói nữa, cô nhìn a
1234
Em yêu anh, được không? Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Em yêu anh, được không?

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Quẳng tôi vào một góc yên bình Quẳng tôi vào một góc yên bình
    Và cuộc đời sẽ ra sao? Và cuộc đời sẽ ra sao?
    Valentine có ba mảnh ghép Valentine có ba mảnh ghép
    Bão từ Bão từ
    Hễ đi là đến Hễ đi là đến

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Từ nơi nằm ngoài thế giới Từ nơi nằm ngoài thế giới (Truyện Ngắn)
    Lấy chồng cảnh sát Lấy chồng cảnh sát (Truyện Ngắn)
    Yêu em trong một ngày anh nhé!!! Yêu em trong một ngày anh nhé!!! (Truyện Ngắn)
    Như tiếng dương cầm Như tiếng dương cầm (Truyện Ngắn)
    Chờ một ngày có nắng để yêu thương Chờ một ngày có nắng để yêu thương (Truyện Ngắn)
    C-STAT