Polly po-cket
HomeTruyện Ngắn

Em trốn lâu như thế là đủ rồi ngốc ạ

Posted at 06/10/2015
Vote: 9
g cảnh và tựa như một thánh nữ giữa chốn hào hoa. Đang lạc trong suy nghĩ tôi nghe tiếng em từ bên kia gọi sang. Lần đầu tiên em mở lời với tôi:

- Valentine mà anh còn đứng đó tưới lan ạ? Không hẹn hò hả anh?

Hôm nay đã là valentine rồi ư? Cũng lâu lắm rồi không có khái niệm Valentine. Không hẹn hò, không tìm hiểu, cũng khéo léo từ chối những cuộc xem mắt mà bố mẹ sắp đặt. Từ lâu này, thâm tâm tôi luôn muốn một lần ở bên em, dù cái khoảng cách vô hình giữa tôi và em không đủ để tôi hi vọng.

- Hẹn hò gì, anh tôn thờ chủ nghĩa độc thân mà! Sao giờ này lại có hứng uống bia hả nhóc?

- Dạ, uống bia xong, đi nắng nó mới đẹp da.

-Hèn gì, da em đẹp dã man con ngan thế!

Nói xong tôi cười ha hả, em nhìn qua nguýt dài tôi một cái. Cách em nói chuyện cũng luôn khiến tôi vui. Dù đằng sau đó là một nụ cười nhẹ thoáng buồn.Em rất giỏi che giấu tâm trạng của mình. Em ngồi quay qua tôi, nhìn tôi tưới mấy cây lan. Em đâu có biết nãy giờ bọn lan đã sặc nước và la oái vì tôi đâu để ý đến chúng nữa đâu. Mọi quan tâm và suy nghĩ luôn hướng về em, nghĩ về em. Cô gái à, thực sự em đang nghĩ gì vậy?

- Anh muốn bọn lan nó chết vì no nước hay sao tưới nhiều vậy?

- Ừ, nốt uống, uống cho đẹp hoa. Không đi đâu chơi à?

- Dạ không, này ra đường cười thiên hạ hả anh?

- Sao cười?

- Bọn nó đi có cặp, mình đi một mình thì cười vào mặt thiên hạ chứ sao

- Ừ ha, hay tối anh mời em cà phê nhé! Đi xem lâu nay thiên hạ chúng nó yêu nhau như thế nào?

Em lại cười, khe khẽ gật đầu. Em bảo với tôi 7 giờ đợi em ở sân. Hai đứa hai xe. Rồi em quay vào. Cái cách em nói chuyện, ánh mắt cũng khiến tôi chênh chao.

Tôi bước vào quán cà phê cùng em, em vẫn đi trước và tôi đi theo phía sau. Dường như mọi ánh mắt đều đổ dồn vào em khi em bước vào. Không quá lộng lẫy, không kiêu sa cũng không lấp lánh, em nhẹ nhàng thanh thoát với chiếc váy hồng và mái tóc thẳng buông dài. Một cảm giác hãnh diện với những người trong quán, dù rằng tôi chẳng phải người yêu em. Em chọn chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài đường. Bước lại ngồi cạnh bên em và hỏi em dùng gì. Vậy là tôi có một valentine sau bốn năm không hẹn hò với cô gái trong mơ của tôi, nhưng không phải người yêu tôi.

Lần đầu tiên ngồi bên em với khoảng cách gần đến vậy. Tôi bỗng thấy em đẹp vô cùng, ánh mắt sáng, nụ cười hiền lành và mong manh. Em nhìn ra ngoài, dường như chẳng hề để ý đến xung quanh em, trong đó có cả tôi. Cũng đúng thôi, bởi chúng tôi chẳng phải là những cặp tình nhân như họ, chỉ là những điệu hồn đi tìm hồn đồng điệu mà.

- Anh mua hoa tặng chị nhé!

Hơi bất ngờ với giọng cô bé đứng bên cạnh, tôi hơi bối rối. Bởi em đâu phải người yêu tôi, bởi khoảng cách giữa em và tôi chưa đủ gần để tôi có thể tặng hoa cho em.

- Hai người rất đẹp đôi ạ!

Con nhóc rất biết cách nịnh khách, thương cho cô bé câu nịnh lại chẳng đúng chút nào với chúng tôi. Em cười rất tươi với bé bán hoa.

- Nhóc đi làm phụ bố mẹ hả?

- Dạ, em làm mấy hôm lễ chị ạ!

- Ừ. Lấy cho anh chị một bông. Bông nào đẹp đẹp ấy, kỉ niệm valentine của những kẻ cô đơn.

-Vâng ạ.

Trong lúc chưa biết xử lí như thế nào. Cách bắt chuyện của em khiến tôi thoải mái hơn nhiều. Em khéo léo và thông minh hơn những gì tôi biết.

Cầm bông hoa đưa cho em, tay khẽ chạm vào tay em. Thoáng chút ngại ngùng, em nhận bông hoa từ tay tôi. Dường như có điều gì hạnh phúc len lỏi vào trong tim của thằng con trai lâu lắm mới biết cảm giác mua hoa tặng một người.

- Anh, đã yêu bao giờ chưa?

- Ừ, rồi…Nhưng mà người ta đã sang sông rồi! Còn anh chơ vơ đây thôi nhóc ạ.

- Anh buồn lắm không?

- Cũng có một thời gian, anh buồn và trách người ta. Nhưng có duyên vô phận mà em. Đâu có cứ yêu nhau là đến được với nhau đâu. Thế nên anh chỉ mong họ hạnh phúc.

- Vậy thì, em nên để người ta bước đi được rồi!

Câu nói của em rơi tuột vào hư không, ánh mắt xa xăm nhìn về điều gì đó trong quá khứ. Lần đầu tiên em mở lòng với tôi như thế. Tôi muốn ôm em và che chở cũng như xoa dịu nỗi đau của em.

- Chắc là, em không nên như thế này nữa. Vết thương đã dần lên da non, sao cứ cấu xé để nó ri rỉ phải không anh?

- Ừ, có thể không quên, nhưng nên để nó ngủ yên.

Vậy là mối tình cũ vẫn để lại trong em một nỗi hoang hoải. Vẫn thấy em cười, vẫn thấy em vui, nhưng vì lẽ nào đó nụ cười và niềm vui chưa trọn vẹn. Có lẽ em đã tổn thương quá nhiều, đã cố gắng quá nhiều, đã đau quá nhiều. Tôi thầm khâm phục em. Nếu chỉ đơn giản cần một bàn tay đưa ra để em nắm thì chắc chắn một điều sẽ không tới lượt tôi. Bởi em cần nhiều hơn thế và đang cố xây bức tưởng rào ngăn cách mình với khoảng không bên ngoài. Cô gái yếu đuối kia ơi! Sao em lại làm khổ mình như vậy. Còn có nhiều người muốn chở che cho em mà!

Em lại cười, em đứng dậy. Em kéo tôi đi. Em lại trở về là con nhóc vui vẻ hằng ngày. Cô gái này, chắc chẳng bao giờ tôi hiểu được em. Bởi em luôn khiến tôi chạy long nhong
12345
Em trốn lâu như thế là đủ rồi ngốc ạ Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Em trốn lâu như thế là đủ rồi ngốc ạ

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào" Làm quen dù chưa kịp nói xin chào
    Đoạn cuối cuốn nhật ký Đoạn cuối cuốn nhật ký
    Mùa hoa anh đào Mùa hoa anh đào
    Mùa hoa anh đào Mùa hoa anh đào
    Cái cây non đã lớn Cái cây non đã lớn

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! (Truyện Ngắn)
    Chân trời có nắng Chân trời có nắng (Truyện Ngắn)
    Anh sẽ yêu em mãi chứ Anh sẽ yêu em mãi chứ (Truyện Ngắn)
    Xu Xu đừng khóc Xu Xu đừng khóc (Truyện Dài)
    Cánh rừng của những tổ chim vuông Cánh rừng của những tổ chim vuông (Truyện Ngắn)
    C-STAT