XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Đường hoa

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
òn nhận ra cậu bạn lầm lì ít nói trước kia. Tôi cũng tham gia vào vài hoạt động nho nhỏ cùng mọi người. Thời gian còn lại, tôi cùng Yên tới lớp học vẽ, lê la ở các phòng tranh. Trước khi quen cô ấy, tôi vẫn giữ những thói quen như những tòa nhà, những công trình thú vị. Từ bỏ được cảm giác một mình, đôi khi cũng thật dễ chịu. Yên thường thích thú lắng nghe tôi nói về những ngôi nhà, các cách để thiết kế sao cho những ngôi nhà tràn ngập ánh sáng… Phần nhiều, để tìm được một người chia sẻ cùng mình những đam mê nho nhỏ thật khó khăn. Kiên nhẫn nghe tôi nói, cùng tôi đi qua những con đường, cùng nhau bàn luận về kiến trúc và mỹ thuật… cô ấy tỏ ra thực sự thoải mái.

Những ngày cuối tuần, chúng tôi mang theo giấy bút, rủ nhau đi vẽ. Không bật mí bí quyết tại sao những bức vẽ của cô ấy lại sống động đến vậy, nhưng tôi lờ mờ hiểu được, mỗi khi vẽ tranh, Yên thực sự say mê. Mỗi đường nét của bức vẽ như nối liền với những cái nhíu mày, nhăn trán hay những nụ cười của cô ấy.

Một chiều, trong khi hai đứa đang đi dạo quanh Hồ Tây, tôi bất giác nói khẽ: “Hình như là tớ thích cậu mất rồi”. Cô ấy quay sang tôi, nhíu mày: “Gì cơ?” Tôi lập tức đánh trống lảng: “Hình như là chiều nay đẹp hơn mọi buổi chiều khác. Nhìn mặt hồ lấp lánh kìa.” “Nói lại đi, cái câu cậu thích mình ý.” Tôi tròn xoe mắt nhìn Yên, mặt bất giác đỏ lựng. “Không cần phải nói ra đâu. Tớ hiểu điều ấy. Chỉ tiếc là giờ cậu mới thích tớ.” “Là sao?” “Là chẳng sao hết, haha.” Cô ấy cười giòn tan, nụ cười đẹp nhất mà tôi từng biết.

Đầu năm lớp Mười Hai, chúng tôi trở thành một cặp như hình với bóng. Mỗi buổi chiều ở cạnh Yên thật tuyệt. Cầm tay cô ấy, tôi kể về ba mình, về ước mơ sẽ sang Pháp học kiến trúc. Yên nhìn tôi thật lâu, nói rằng cô ấy luôn ủng hộ mọi quyết định. Miễn là tôi thực sự tha thiết.

Những ngày thi cử căng thẳng sắp tới. Mẹ nhắc tôi nhớ về kế hoạch của mình, về chuyến đi du học. Qua một vài người bạn, mẹ biết rằng tôi có bạn gái. Người không cấm đoán, nhưng khá lo âu về tôi. Thời gian này, mọi thứ đột ngột không suôn sẻ. Kết quả học tập của tôi có một chút dao động. Mẹ đăng ký thêm cho tôi vài lớp dạy tiếng vào buổi tối, nhấn mạnh sự quan trọng của chuyến du học. Những chiều gặp yên thưa dần. Vẫn biết chúng tôi phải dành nhiều thời gian cho kỳ thi sắp tới, nhưng đôi lúc, tôi nhớ cô ấy ghê gớm. Điều này cũng ảnh hưởng tới việc học. Tôi không tập trung được như trước. Đồng nghĩa với nhiều đêm, tôi phải thức khuya hơn để giải các đề Toán, luyện nghe nói tiếng Pháp, và vẫn trả bài đầy đủ các bài tập ở lớp học Vẽ. Một vài ngày tôi đến lớp sau một đêm thức trắng. Lần đầu tiên trong đời, tôi bị ghi tên vào sổ đầu bài vì ngủ gật trên lớp.

Đó là một tối thật dài. Sau bữa ăn, mẹ gọi tôi lại phòng khách nói chuyện. Người nói về kỳ thi, nói về ước mơ của cả ba và mẹ. Người biết tôi thời gian này đang bị sao nhẵng. Mẹ không trách tôi vì điều đó, nhưng mẹ hy vọng tôi sẽ biết hy sinh tình cảm cá nhan để đi tới cùng mục đích của mình. Tôi đã định nói với mẹ rằng mình sẽ cố gắng, sẽ thu xếp mọi chuyện ổn thỏa và hoàn thành tốt kỳ thi. Nhưng bất chợt khi nhìn thấy ba mỉm cười trong bức ảnh, mọi lời nói như nghẹn lại. Tôi hiểu ý mẹ, và hiểu mình phải làm gì.

Sau trận mưa rào đầu tiên gọi mùa Hạ tới, tôi và Yên ngồi cùng nhau trong quán quen của hai đứa. Con đường quen thuộc mà hai đứa cùng đi với nhau biết bao buổi chiều, giờ đây đã đỏ rực bởi những xác hoa phượng. Yên nhìn về phía màu đỏ buồn bã ấy, câm lặng. Chừng như cô ấy đã lờ mờ hiểu chuyện gì đang xảy ra. lấy hết bình tĩnh, tôi hít một hơi sâu, nói khẽ:

- Yên ơi, tớ có chuyện muốn nói.

- Gì cơ?

- Tớ không biết phải nói thế nào… Thời gian gần đây, mọi thứ đều không ổn. Tớ không còn thu xếp ổn thỏa được chuyện học hành nữa. Áp lực từ nhiều phía, tớ còn chuyến du học trước mắt.

- Tớ chỉ cần nghe cậu bảo là “Mình chia tay nhé” thôi. Tớ hiểu mà. Tớ lúc nào cũng hiểu cậu.

- Tớ biết là…

- Đừng nói nữa, tớ sẽ ủng hộ cậu mà, luôn luôn, miễn là cậu tha thiết với điều ấy. Mình về thôi!

Sau buổi hôm ấy, chúng tôi không còn gặp lại nhau nữa. Yên tránh mặt tôi trên lớp. Hai đứa đều tập trung cho kỳ thi. Vài tháng sau, nghe nói Yên đã đỗ vào Mỹ thuật, ngôi trường cô ấy yêu thích. Tôi cũng hoàn thành thủ tục cho chuyến du học của mình. Ngày ra sân bay, tôi bất giác nhìn về phía sảnh tiễn, thở dài. Hình ảnh cô gái nhỏ buồn bã nhìn tôi trong một chiều đỏ rực xác hoa, vẫn ám ảnh cùng câu nói “miễn cậu tha thiết”. Lần đầu tiên, tôi biết rằng mình vừa từ bỏ một điều thật quý giá trong đời.

Mùa Hè đầu tiên trở lại sau hai năm du học, thành phố đón tôi bằng những cơn mưa rào đầu tiên. Những ngày ở Lyon, qua vài người bạn, tôi tìm kiếm thông tin về Yên. Nghe nói cô bắt đầy cộng tác cho một vài dự án mỹ thuật, nghe nói cô đã có bạn trai. Thông tin tưởng vô tình cũng đủ khiến tôi đau nhói.

Chiều hôm ấy, như một thói quen, tôi trở về quán cũ, nơi đã cùng Yên trải qua biết bao buổi chiều êm ả. Những kỷ niệm được nhớ lại dịu dàng
123
Đường hoa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đường hoa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Vòng tròn chạy trốn Vòng tròn chạy trốn
    LÀNG LÀNG
    Gió bay ngang qua lưng trời Gió bay ngang qua lưng trời
    Hoa hướng dương Hoa hướng dương
    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Thứ tha Thứ tha (Truyện Ngắn)
    Phép màu đêm Giáng Sinh Phép màu đêm Giáng Sinh (Truyện Ngắn)
    Ánh nắng có muốn té xỉu hay không Ánh nắng có muốn té xỉu hay không (Truyện Ngắn)
    Lẽ sống Lẽ sống (Truyện Ngắn)
    Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... (Truyện Ngắn)
    C-STAT