có vẻ hiểu tôi nhỉ! - Tại sao em lại luôn giấu mình như thế, em không để người khác hiểu mình một chút được à, tại sao em lại hoảng hốt vội vã bỏ đi khi gặp anh nơi bờ sông lúc đầu mùa? - Tôi chỉ sợ, đơn giản có một nỗi sợ hãi, mất tự tin khi đứng trước đàn ông. - Tại sao? - Tôi sợ lại phải đối mặt với những lời nói bay bướm qua đường của các anh, sợ cảm giác phải bị bỏ rơi, sợ lại phải đau nên không muốn bắt đầu. Xin lỗi vì đã tự dưng qui chụp cho tất cả những người đàn ông còn lại những điều như thế.
Không gian quán đặc quánh, dường như chỉ có anh và cô, cũng đã chiều muộn, mọi người đã trở về với tổ ấm của mình với bữa cơm và gia đình. Chỉ có anh và cô ngồi đây, cãi vả không ra cãi vả, tâm sự ư, cũng không hẳn là thế. Anh dường như muốn biết tất cả những gì cô đã cố công giấu sau vẻ ngoài tự tin của mình. Cô dường như lại giống người bấy lâu nay đã câm nín quá lâu, gặp được anh như gặp được một chỗ dựa đầy tin cậy và chân thành, cứ thế mà nói ra mọi việc. Tại sao lại là anh, tại sao cô lại nói với anh tất cả những điều này, cô hoàn toàn không kiểm soát được.
- Khi học cấp 3, cũng đã có anh chàng cùng lớp theo đuổi tôi suốt 2 năm trời, khi đó vì cậu ta chỉ biết nói thật lòng là yêu tôi, không biết những lời ngọt ngào, suốt ngày hai đứa cứ cãi nhau vì tôi trách cậu ta không khéo ăn khéo nói, chính vì thế tôi đã không đến với cậu ấy. Lúc đó tôi vẫn trân trọng thứ tình cảm đó, nhưng chỉ nghĩ rằng đã yêu thì phải có những lời lẽ đáng yêu và bay bổng. Bẵng đi vài năm khi tôi học năm 2 Đại học, sau một chuyến đi xa, lúc trở về, tình cảm nảy sinh. Kẻ Nam, người Bắc, mặc dù đã luôn hứa với lòng mình rằng sẽ không yêu xa, nhưng chính những lời lẽ đầy yêu thương, đầy mê hoặc của một chàng trai Hà Nội đã làm tôi phải dẹp bỏ lí trí và nghe theo con tim. Đến khi nhận ra sai lầm ngu ngốc của mình, trong tôi chỉ còn sự tổn thương của kẻ bị bỏ rơi, biết mình mất đi thứ quan trọng nhưng hoàn toàn ngoài tầm với, không thể làm được gì. - Nếu vậy tuýp đàn ông nào cô nghĩ sẽ dành cho mình?. Anh hỏi với giọng trầm trầm nhưng vẫn đầy khiêu khích. - Tôi đã qua thời mơ mộng và nhiều hời hợt. Bây giờ tôi cần những người dù không nói gì, nhưng khi ở bên , tôi vẫn cảm thấy ấm áp và bình yên. Thế là đủ.
Như chợt nhận ra rằng mình đã chia sẻ quá nhiều, rằng phải chăng mình đã tự đẩy bản thân vào tình huống khó xử này, cô lên giọng: - Xin lỗi, lại bắt anh đến đây để nghe tôi nói những điều này. Vậy anh là kiểu người nào, kiểu thứ nhất hay thứ hai như tôi đã từng trải qua?
Anh nhìn thẳng vào đáy mắt cô, cảm giác như cô đang bị anh ôm chặt vào lòng, cảm giác như mắt anh là một đáy hồ bình yên cho cô đắm chìm.
- Kiểu người thứ ba.
Vừa dứt lời, anh nhìn thấy mắt cô đỏ hoe, ngân ngấn lệ, dường như cô phải chạy, phải biến mất khỏi cái không gian tù đọng này, để anh không còn trêu cô được nữa, không còn đem cô ra làm trò đùa như những người con trai ngoài kia. Chỉ có chạy và chạy, chỉ có cô và nước mắt tuôn rơi, cô khó thở lắm, cô lạnh lắm.
Mất khoảng vài giây để hình dung ra sự việc đang diễn ra trước mắt, anh vùng đứng dậy, đuổi theo cô, chợt nhìn thấy chiếc áo ấm màu đỏ của cô vẫn còn để lại trên ghế. Lòng anh đau nhói. Với tiết trời thế này, lao ra ngoài với tấm thân mỏng manh ấy, anh sợ cô sẽ khụy xuống mất, cô vốn yếu đuối thế cơ mà. Vừa nôn nóng hỏi cô bé phục vụ xem cô đã đi hướng nào, anh vội vã bấm thang máy lên tầng cao nhất của tòa nhà. Mùa này, gió đông như quất vào mặt người, hơi lạnh phả vào từng tế bào, xuyên qua những lớp áo ấm dày sụ mà người ta đã cố công trang bị. Đứng trước mặt anh, một thân hình nhỏ bé, mong manh và cô độc. Anh chỉ có một ý nghĩ đó là phải bảo vệ, phải che chở cho người con gái này. Cô đứng đó, mong manh như ngọn cỏ trước gió nhưng vẫn cố gắng gượng thẳng mình, tóc nâu rối tung trong làn gió thốc, nước mắt nóng hổi cứ bị gió đưa đi một cách thô bạo, tấm lưng để lộ biết bao sự cô đơn, để lộ biết bao sự yếu đuối run run cần được che chở của cô. Đầu óc cô trống rỗng, không ý thức được mình vừa làm những gì, vừa nói những gì. Dường như cô vừa để người khác mở ra chiếc hộp mà suốt 5 năm nay cô đã cố công cất kĩ, không cho bất kì ai được mở nó ra. Cô sợ nếu ai khám phá ra nó, chạm vào nó sẽ càng làm cô tổn thương, càng làm cô sợ hãi nhiều.
Anh vội bước đến, choàng lên hình hài nhỏ nhắn chiếc áo khoác những mong cô sẽ không ngã gục trước mặt anh. Anh nhẹ nhàng xoay người cô lại, đôi tay ghì nhẹ lên vai cô nhưng đầyy uy quyền, hòng không cho cô thoát ra.
- Anh nói là anh thuộc kiểu người thứ ba! Em có nghe thấy không?
Tiếng anh nói đều đều mà như hét lên trong tiếng gió.
Cô hét lên như muốn át đi tiếng gió và cả tiếng anh:
- Anh thôi hãy đùa giỡn nữa có được không? Tôi đã bồng bột làm mình đau đớn suốt 5 năm trời chỉ vì cái tình yêu chưa đầy 2 tuần đấy anh có biết không. Các anh chỉ toàn những lời đường mật cả thôi. Tôi đã nói với anh ta rằng em mong manh dễ vỡ lắm đấy, anh đừng làm vỡ cái tình yêu