HomeTruyện Ngắn

Đốm lửa trong ngày đông

Posted at 05/10/2015
Vote: 3
n bảo tôi là cái đồ dụ dỗ con nít. Nghĩ lại thấy mình buồn cười quá”. Đến khi nói ra từ cuối cùng, cô mới biết mình lỡ miệng, không đâu lại đi kể những chuyện đời tư, lại còn xưa lắc với một người lạ như anh.

Như đoán được vẻ ngượng ngùng của cô, anh hỏi địa chỉ nhà cô, cô chỉ bảo anh cứ đi thẳng, khi nào gần tới sẽ nhắc. Còn cô thì mải mê vân vê chỏm tóc tơ trên cái đỉnh đầu bé xíu và đáng yêu kia, cảm giác muốn một ngày, cô sẽ cùng người chồng mà cô yêu suốt đời, cùng đứa con xinh xắn của cả hai, ngồi trên chiếc xe, hạnh phúc như lúc này.

Chiếc xe đỗ xịch trước cổng nhà, có ánh đèn trong nhà hắt ra, có lẽ giờ này mọi người cũng đã về. Dượm mở cửa bước xuống cùng lời cảm ơn anh vì đã đưa về, câu nói của anh đã cắt ngang ý định của cô.

- Này, trông em giống công chúa ngủ trong rừng lắm đấy.

Đang hơi nhăn nhó vì câu nói khó hiểu của anh ta, cô mới chợt nhận ra căn nhà mình vào ban đêm, chìm trong toàn những cây là cây, vì nhà vườn mà, thấp thoáng phía sau có mái ngói màu trắng khẽ vươn cao lên. Đường từ chiếc cổng trắng cao vào nhà có vẻ hơi xa, chắc vì thế tạo cảm giác cách biệt với thế giới bên ngoài đối với người mới đến. Vả lại, có lẽ anh ta đã phần nào nhận ra được tính cách ưa giấu mình của cô.

Khẽ đặt bé Tôm nằm ngay ngắn lại, cô đóng cửa nhẹ và tiến thêm vài bước nhấn chuông cửa, anh ta lại cất tiếng:

- Này, cô bé, tôi vẫn chưa biết tên em, tôi có thể biết số điện thoại của em không?
- Tên tôi T.H.V --- Số điện thoại 0906 456 ***, ba số cuối trùng với ba số cuối trong số điện thoại cố định nhà tôi, anh cứ tìm nếu có hứng thú. Cảm ơn vì đã đưa tôi về, cho tôi gửi lời hỏi thăm bé Tôm khi cu cậu thức dậy nhé.

Định bụng sẽ tỏ vẻ không vừa lòng vì những câu hỏi mà cô cho là hơi khiếm nhã kia, nhưng thôi tha cho anh đấy, vì ít gì cô cũng thuộc tuýp người thích được người khác gọi là cô bé, và dẫu sao anh và cô cũng chả còn lí do gì để gặp nhau, cớ gì phải tỏ vẻ khó chịu.

Nói thế rồi cô bước vào nhà, qua cánh cổng trắng kia, anh thấy một đốm đỏ giữa đêm, ấm áp.

Suốt đoạn đường về nhà cô, bị cô cuốn hút bởi cái cách yêu trẻ con đến lạ, bởi nụ cười giữa chừng câu chuyện, thành thật và dịu dàng. Anh đã quên mất việc phải trả lại cô chiếc kẹp nơ, đốm lửa nhỏ của anh. Việc tìm ra thông tin cá nhân của một khách hàng quả không khó đối với một Giám đốc như anh, nhất là khi cô lại có một cái họ đặc biệt như thế, tìm ra ba cô – chủ nhân đăng kí chiếc xe và số điện thoại cố định là một điều thật dễ dàng. Cô đã quên mất điều đặc biệt về cái tên của mình, nhất là khi nó đã ít nhiều làm cô được nhiều người biết đến khi còn học Đại học. Những điều kì lạ về cô, những dấu chấm hỏi trong thái độ khi cứng rắn khi nhu mì của cô đã làm anh không thể nào không cảm thấy hiếu kì và muốn tìm hiểu.

Một ngày đẹp trời, trời lạnh và không mưa, không khí phảng phất mùa ca- fé tỏa ra từ nhừng cửa tiệm ven đường. Mọi người đang hối hả chuẩn bị cho mùa Chúa giáng sinh với thật nhiều màu đỏ và xanh lá cây, trông thật đẹp mắt. Cô giấu mình trong góc của một tiệm ca-fé quen, chậm rãi nếm Cappuccino – thức uống chỉ dành cho những người không vội vã. Ở đây, cô được là chính mình, ngọt ngào như tách ca-fé nhiều sữa, lắng đọng và không ồn ào như những bản nhạc theo tone chủ đạo ở đây. Ngắm nhìn dòng người hối hả ngược xuôi và theo đuổi những suy nghĩ vẩn vơ, trong cái dòng người đông đúc ấy, ai sẽ là chồng cô, ai sẽ là người mà cô tin tưởng và dám yêu trong những ngày tháng đến. Tiếng tin nhắn quen thuộc, giật bắn người:

“ Cuối cùng đã tìm được em, cô bé ạ”

“ Cho hỏi ai đấy ạ?”

“Người là trai chưa vợ mà đã bị em xem là ông bố của một đứa con đấy!”

Hơi bất ngờ với tin nhắn trả lời, nhưng cô cũng không khỏi bật cười khi đã nhận lầm anh ta là cha đứa trẻ như thế.

Lại một tin nhắn nữa: “Em đang ở đâu đấy?”

“ Highland Coffee – Indochina!”

Dẫu sao thì cô cũng chỉ ngồi một mình, và rằng nên dễ tính một chút với mình và người khác, có khi đời sẽ tươi hơn, nghĩ thế cô bấm gửi tin nhắn đi.


Khoảng 10 phút sau, anh chạy đến với một bó hoa cẩm chướng đỏ to bự trên tay.

Đang đi đường thấy hoa đại hạ giá, 20 ngàn một bó to thế này, anh tạt vào mua đại, nếu không tặng em thì lát uống ca-fé xong sẽ tặng mấy cô bé phục vụ ở đây. Nói thế rồi nhăn răng ra cười.

- Anh làm như cả đời tôi chưa mua hoa bao giờ, hoa mà sổ ra bán đại hạ giá như chăn bông vào mùa hè thế thì lát nữa anh đưa tôi đi mua một ít về tối ngâm bồn tắm nhé.

Lại những câu đùa bâng quơ như thế, rồi anh nói:

- Sao lần nào gặp em, em cũng chỉ đi một mình?
- Đấy là do khi tôi không đi một mình, anh không bắt gặp tôi!

Cái kiểu hỏi và trả lời cộc lốc ấy của anh và tôi nghe cứ giống như sắp cãi nhau đến nơi.
- Đêm hôm đó tôi đã quên trả lại em chiếc kẹp đỏ này. Anh nói rồi chìa chiếc kẹp nhỏ ra trước mặt tôi, tôi đón lấy nó và hỏi:

- Tại sao anh biết chắc chắn nó là của tôi?
- Vì anh thấy em thích màu đỏ.
- Anh
123456
ĐẾN TRANG
Đốm lửa trong ngày đông Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đốm lửa trong ngày đông

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Bình minh trên núi Bình minh trên núi
    Điều Kỳ Diệu Trong Hộp Diêm Điều Kỳ Diệu Trong Hộp Diêm
    Đoạn cuối cuốn nhật ký Đoạn cuối cuốn nhật ký
    Xách ba lô lên và đi… Xách ba lô lên và đi…
    Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên... Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? (Truyện Ngắn)
    Cánh rừng của những tổ chim vuông Cánh rừng của những tổ chim vuông (Truyện Ngắn)
    Hạnh phúc trở về Hạnh phúc trở về (Truyện Ngắn)
    Sinh dưới chòm sao xử nữ Sinh dưới chòm sao xử nữ (Truyện Ngắn)
    Tình yêu và Bánh Trà Xanh Tình yêu và Bánh Trà Xanh (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    pacman, rainbows, and roller s