80s toys - Atari. I still have
HomeTruyện Ngắn

Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời

Posted at 05/10/2015
Vote: 113
ra trong khi đó Phong lại hoàn toàn có vẻ vô tư. Trước khi cô nhìn ra được vấn đề thì bước chân của họ đã dừng lại trước cửa nhà cô. Phong đã đưa cô về nhà.

- Một ngày hẹn hò vui vẻ?

Câu hỏi của Phong làm gương mặt cô lại đỏ lên lần nữa – tình trạng mà ngày hôm nay cô luôn không thể thoát khỏi nó. Cô mấp máy đôi môi mình…

- Vậy ngày mai em có thể gặp lại anh chứ?

Phong không trả lời câu hỏi của cô mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhàng. Cô tự coi nó như một lời đồng ý trước khi quay người bước qua cửa. Nhưng khi cô vừa bước chân lên bậc đầu của cầu thang tam cấp thì một cơn gió to chợt tới. Cô nhắm mắt lại khi cảm nhận được bụi và đá nhỏ đang bao phủ xung quanh mình. Khi một cơn gió thổi mang theo mùi của gừng quen thuộc cô nghe như có tiếng thì thầm vào tai mình: “Thiên, anh yêu em!”.

Cô nhanh chóng quay lại và ngạc nhiên khi không có ai ở xung quanh cả. Làm sao Phong có thể đi nhanh như vậy cơ chứ? Cô thầm nghĩ như vậy thì cảm giác như có gì đó dưới chân mình. Cúi xuống và cô nhìn thấy một bản nhạc. Đấy là bản nhạc dương cầm chưa hoàn thành. Rất có thể đấy là của Phong vậy nên cô quyết định ngày mai sẽ đi tìm anh để trả.

Ngày hôm sau, cô đến trường sớm hơn mọi ngày. Cô đã mất cả đêm thức trắng vì hồi hộp cho kế hoạch gặp mặt anh bây giờ. Cô hy vọng việc trả lại bản nhạc sẽ mang đến bước khởi đầu tốt cho quan hệ của hai người.

Khi cô đặt chân đến dãy hành lang của các lớp học năm 3 thì chào đón cô lại là không khí rất im lặng khác thường. Cô nghĩ rằng có gì đó rất lạ đang diễn ra vì bình thường nơi này luôn đông đúc và vui nhộn. Dừng chân trước cửa phòng học của Phong. Phòng học này cô đã quá quen thuộc vì bao nhiêu lần đi bộ ngang qua đây chỉ để cố gắng nhìn thấy anh người cô luôn ngưỡng mộ. Đôi má cô từ từ đỏ lên khi tay cô kéo chiếc cửa ra. Quét ánh nhìn khắp một lượt quanh phòng và nhận được một nỗi thất vọng ngập tràn. Phong không có trong lớp.

Sự thật là không có một sinh viên nào trong phòng ngoại trừ một người. Ngay khi cô vừa mới mở cửa, nữ sinh duy nhất ấy đã trao về cô cái nhìn đầy khó hiểu hàm ý dò hỏi cô đang làm gì ở đây. Cô có thể nhận ra điều này nên nhanh chóng quyết định trả lời câu hỏi vốn chưa được cất thành lời ấy:

- Em… em đang tự hỏi anh Phong… - Câu nói của cô bị đứt đoạn khi người con gái kia bỗng thở gấp như cô vừa chạm vào nỗi đau rất lớn của người nghe đó.

Cô bối rối khi cô sinh viên năm 3 cố gắng kiềm chế những cảm xúc như đang đau thốn trong lồng ngực kia để bước về phía cô. Những bước đi từ từ có phần loạng choạng kia giúp cô có đủ thời gian để nhận ra đó chính là Linh – Người bạn thân nhất của Phong. Cô biết Linh bởi không ít lần cô ganh tỵ với người con gái may mắn này.

- Em nói gì? – Cô nhận ra trong đôi mắt mở to của Linh đó có những vệt đỏ tố cáo chủ nhân của nó chắc chắn đã khóc rất nhiều trong một thời gian dài. Cô nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt đẹp như mắt của chú mèo kia…
- Em… em nói em muốn tìm anh Phong. Anh ấy đã đánh rơi cái này ngày hôm qua. - Cô đẩy tờ giấy ra trước mặt của Linh.

Linh nhận lấy bản nhạc với đôi bàn tay run rẩy rồi quay sang nhìn cô đầy nghi hoặc.

- Em nói em đã nhìn thấy Phong ngày hôm qua? – Linh hỏi lại thông tin để tìm một sự phủ định lại nó.
- Vâng. Chúng em đã cùng đi ăn kem và có khoảng thời gian bên nhau. – Cô thành thật trả lời Linh.
- Phong đã… chết. Ngày hôm qua – Linh ngước lên nhìn cô nói… Cô hoàn toàn bị ngạc nhiên nên miệng mở to ra…
- Em nghĩ điều này khá nghiêm trọng… không đáng để mang ra đùa. Em chỉ vừa mới nói chuyện với anh ấy hôm qua... – Cô cứu vớt những gì đang đổ vỡ trong lòng mình và dùng ánh mắt nhìn Linh như cầu xin làm ơn nói không phải…
- Em đã gặp anh ấy chính xác lúc nào? – Linh cố gắng hỏi lại cô. Cô thầm nghĩ trong đầu, anh ấy đứng trước cửa phòng khi cô đang đánh đàn dương cầm sớm hơn mọi khi tức trong giờ ăn trưa…
- 13h chiều qua. Em cho là khoảng ấy – Cô kiên định trả lời.
- Phong đã gặp tai nạn trong chuyến đi với lớp ngày hôm qua. Cậu ấy qua đời chính xác lúc 13h.

Những từ ấy như những mũi lao xé gió đâm vào trái tim Thiên, tất cả cảm giác như bị mờ nhạt đi khi trong đầu cô chỉ có từ “qua đời” đang xoay chuyển như thể trên đời này đó là ngôn ngữ duy nhất vậy. Cô không thể tin nổi chuyện này, như người sắp chết đuối cố tìm cho mình một điểm tựa cuối cùng… Cô hỏi vội vàng…

- Đây là một trò đùa phải không? Ngày hôm qua anh ấy rất ổn mà…

Linh không trả lời cô mà chỉ nhìn vào tờ soạn nhạc đang dang dở ấy và hỏi

- Em là Thiên à? Chị không biết làm cách nào em có được tờ giấy này nhưng Phong sáng tác nó là cho em… dù cho nó chưa được hoàn thành. Phong luôn thầm ngưỡng mộ em từ xa. Mà có lẽ cậu ấy rất yêu em. Nhưng cậu ấy nghĩ em quá xuất sắc. Và vì em không nói chuyện với bất kỳ ai nên Phong sợ em sẽ từ chối cậu ấy. Cậu ấy đã cố gắng sáng tác bản nhạc này để thú nhận tình cảm của mình với em… - Lời nói ngập tràn cảm xúc xót thương và nuối tiếc điều gì đó của Linh từ từ đi v
1 23456
ĐẾN TRANG
Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Đêm trắng Đêm trắng
    Thư Giáng sinh Thư Giáng sinh
    Hãy giả vờ yêu em được không? Hãy giả vờ yêu em được không?
    Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao?
    Đường hoa Đường hoa

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Lẽ sống Lẽ sống (Truyện Ngắn)
    Nắng trong đôi mắt Nắng trong đôi mắt (Truyện Ngắn)
    Người mẹ một mắt Người mẹ một mắt (Truyện Ngắn)
    Mình em đi qua mùa đông Mình em đi qua mùa đông (Truyện Ngắn)
    C-STAT