HomeTruyện Ngắn

Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời

Posted at 05/10/2015
Vote: 114
hỏi cô cần những gì. Cô không biết mình đã nói những gì và trả tiền bằng cách nào.

Từ từ đi ra khỏi cửa hàng với cây kem, cô bước đi về phía mà đáng lẽ Phong phải ở đó đợi. Nhưng cô không nhìn thấy bóng dáng thân thuộc mà cô luôn lén nhìn đâu. Cô quay trái, nhìn phải tìm anh. Không thấy đâu cả. Anh có thể đi đâu cơ chứ? Lòng cô bắt đầu nổi lên những mớ hỗn loạn… Có phải cô đã bị bỏ rơi? Bỗng nhiên tiếng cười hồn nhiên vang lên phía sau làm cô quay lại nhìn. Cô thấy Phong đang đứng ngay sau mình và nhìn cô đắm đuối với ánh mắt đầy yêu thương.

- Em không thể tìm thấy tôi, phải không? – Nụ cười vẫn bừng sáng trên gương mặt anh nhưng vài sợi tóc được gió thổi xuống phủ đi một phần ánh mắt của Phong.
- Em nghĩ anh đã đi rồi hoặc tương tự như vậy – Cô trả lời thành thật với nỗi niềm trong lòng mình.
- Tôi sẽ không bao giờ biến mất. Tôi sẽ luôn ở đây bên em ngay cả khi em không thể nhìn thấy tôi. Hãy ghi nhớ điều đó, được chứ? – Giọng nói đều không chút trầm bổng làm Thiên cảm giác anh đang nói từ nơi xa xôi nào đó.
- Uh… Được thôi ạ. – Cô trả lời khi nghiêng người cố nhìn vào ánh mắt của anh. Khoảng cách giữa anh với cô không cho phép cô thực dễ dàng tiếp nhận ánh mắt đó ở cự li gần thế này.
- Tại sao em chỉ mua một cái kem?
- Huh?
- Ý tôi là nói về cây kem. Thiên à, tại sao em cứ đứng xa như vậy? Bước đến đây nào. Chúng ta có thể chia sẻ cây kem mà.

Như những đôi tình nhân thân thiết khác, Phong tự nhiên lấy cây kem trên tay cô và thử một miếng rồi đẩy nó sang ngang với đôi môi của cô cùng ánh mắt hạnh phúc nói cô cũng làm như vậy đi. Cô ngập ngừng khi thêm một điều kỳ lạ nữa lại xảy ra với cô nhưng cuối cùng cô vẫn ăn một miếng kem rất nhỏ. Vị dâu luôn tuyệt nhất. Phong cười khúc khích:

- Em có nghĩ đấy là nụ hôn gián tiếp?

Thiên đỏ bừng mặt trước lời bình luận của anh và cúi đầu xuống vì xấu hổ.

- Hay em muốn một nụ hôn trực tiếp hơn?

Cô hoàn toàn không biết phải nói như thế nào nữa.

Phong khẽ nâng cằm của cô lên để họ có thể nhìn thằng vào mắt của nhau. Sự bối rối trong ánh mắt cô làm anh mỉm cười nhẹ nhàng. Anh từ từ nghiêng người lại gần cô hơn, Thiên nhắm chặt đôi mắt của mình lại. Trái tim của cô đập mạnh trong lồng ngực khi tưởng tượng ra điều gì đang sắp xảy ra. Đến tận giờ phút này, cô vẫn luôn tự nhủ với mình đây chỉ là một giấc mơ. Cô cũng không biết bằng cách nào để thoát khỏi ra giấc mơ này. Cô đang đứng trước người tình trong mộng của mình và ngày càng gần gũi anh hơn khi một nụ hôn sắp được diễn ra. Nhưng cảm giác ngọt ngào trên đôi môi của cảm xúc đến từ nụ hôn đã không đến với cô. Thay vào đó, cô nghe được một tiếng cười hồn nhiên. Nhưng tiếng cười ấy giống như một người ném hòn đá vào trong chiếc gương ảo ảnh để nó vỡ tan loảng xoảng từng mảnh vụn ngổn ngang trên sàn. Mở choàng đôi mắt của mình để bắt gặp Phong đang cười với biểu hiện thích thú trên gương mặt.

- Cái gì? Em nghĩ rằng tôi sẽ thực sự sẽ hôn em ư?

Thiên không thể cười nổi. Tự hỏi trên đời có mấy người được gặp hoàn cảnh này như cô nhỉ?

- Đấy… đấy không phải… - Cô bối rối khổ sở cúi xuống để tránh cái nhìn của anh. Giấc mơ đang ngọt ngào có thể trở thành cơn ác mộng ngay lập tức. Thiên thầm nghĩ tiếng cười vừa rồi của anh đúng là có thể làm cô phải chết mất thôi. Những suy nghĩ xấu hổ bao vây lấy cô làm thần trí của Thiên không thể tìm được cách giải quyết việc này.
Phong bỗng tiến lại gần và cúi người xuống đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng rồi nhanh chóng dời ra. Cô chỉ cảm thấy một sự đụng chạm rất êm dịu trong thoáng giây. Cô ngây người nhìn anh…

- Thiên, em nhìn rất dễ thương khi bối rối. – Phong thành thật nói.

Sức nóng của gương mặt đang đỏ như mặt trời làm toàn thân cô ấm dần lên. Vẫn cười, Phong nắm lấy cổ tay của cô tạo sự liên hệ bất ngờ làm cô khẽ run lên. “Đi nào, Thiên! Không nên lãng phí thời gian để đứng mỗi ở đây.”

Họ cùng nhau đi đến công viên gần đấy. Thiên thích thú quan sát cảnh Phong đang “hối lộ” các em bé đang chơi ở đây. Anh ngồi xuống trên gót chân của mình để những đứa trẻ không bị sợ bởi chiều cao vượt trội của anh và đưa cho chúng những viên kẹo nhiều màu với hy vọng sẽ được nhường khoảng không gian này. Cảnh ấy làm Thiên cười không ngừng và như được những tia nắng sưởi ấm trong lòng trước hành động rất chu đáo với trẻ nhỏ của anh. Bỗng nhiên Phong quay lại và bắt gặp được nụ cười tươi tắn đó của cô. Đáp lại anh giữ lấy một viên kẹo hồng hồng và chạy đến bên cô.

- Còn em bé này thì chỉ được ăn một viên kẹo thôi và phải chơi ở đây – Vừa đưa kẹo cho cô, anh vừa nói.

Cô muốn phản kháng lại là mình đã lớn rồi… nhưng cô không thể cất thành lời nên đành lấy viên kẹo và đưa vào miệng. Vị ngọt lịm của kẹo dâu nhanh chóng lan dần trên đầu lưỡi của cô. Anh biết cô thích vị dâu? Cô đang định hỏi anh thì anh đã nắm lấy tay cô kéo đến trước xích đu gần đó.

Cô hoàn toàn bị chiếc ghế “xanh xanh đỏ đỏ” với những sợi dây thường xuân quấn quanh chinh phục. Với thái độ rất hí hửng
123456
ĐẾN TRANG
Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
    Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ
    Em rẽ trái, anh rẽ phải Em rẽ trái, anh rẽ phải
    Sinh dưới chòm sao xử nữ Sinh dưới chòm sao xử nữ
    Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con! Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vịt ơi ! Vịt ơi ! (Truyện Ngắn)
    Phố Mùa Đông Phố Mùa Đông (Truyện Ngắn)
    I can cook I can cook (Truyện Ngắn)
    Người đợi mùa thu qua phố... Người đợi mùa thu qua phố... (Truyện Ngắn)
    Ở đâu cũng mát... Ở đâu cũng mát... (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Polly po-cket