HomeTruyện Ngắn

Cơn gió có vị của màu nâu

Posted at 06/10/2015
Vote: 7
bảo rằng Vic đã đi đâu đó từ chập tối rồi. Tôi mỉm cười đáp lễ, bảo rằng mình cũng không có ý định nán lại lâu rồi tranh thủ đưa mắt len lỏi khắp các gian nhà. Một sự lạnh lẽo không thể che giấu cứ xộc thẳng vào tâm trí. Chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác lạ lùng như vậy, mọi ngóc ngách của căn nhà này cứ bảng lảng mùi vị giống hệt như một mâm cơm đắng chát và nguội ngắt.

- Cha! Spaghetti của cha đây!!!

Khi chúng tôi đang ngồi yên với vài mẩu chuyện nho nhỏ và đón ánh lửa từ lò sưởi, thì cánh cửa gỗ sơn trắng bất ngờ bật mở và sau đó...Vic bước vào. Nụ cười trên môi cậu ấy tắt ngấm khi nhìn thấy tôi. Ông Hudson – cha cậu ấy- bảo tôi đã chờ cậu ấy được một lúc rồi và tại sao chúng tôi lại không cùng đi dạo ra sau vườn một chút nhỉ. Vic có vẻ không thoải mái trước lời đề nghị của cha nhưng cũng đành phải miễn cưỡng gật đầu, sau khi thu lại ánh mắt xoáy mạnh vào bức tranh tôi đặt ở mép bàn.

Khu vườn ngập trong vị đông buốt giá. Vic không hé răng đến nửa lời, khuôn mặt đăm đăm. Tôi cũng chẳng dám cất tiếng, cứ để mặc cho im lặng bao trùm. Chẳng có gì đặc biệt. Cho đến lúc tôi mỏi chân, vô thức tựa người vào lan can gỗ mục và...vấp phải một hòn đá. Khi ấy, một bàn tay đã nhanh thật nhanh vươn ra chụp lấy tôi đang sắp tiếp đất bằng một cú ngã đau điếng.

- Cảm...cảm ơn. – tôi lí nhí sau khi Vic đã buông tay mình ra, cố vùi vào gió khuôn mặt đang bừng đỏ. Định sẽ không nói thêm điều gì nữa, nhưng rồi một vài vệt màu đỏ vương trên cằm cậu ấy đột nhiên sáng lóa dưới ánh trăng, khiến tôi hốt hoảng như giẫm phải lửa.

- Máu...

Vic bất ngờ hướng theo sự hoảng sợ của tôi. Cậu đưa tay lên mặt mình...và lúc đó tôi mới nhận ra, máu trên cằm là do cậu ấy đã dùng bàn tay bị tróc một lớp da quẹt vào đó.

- Tớ lấy bông băng!

- Không cần! – Vic gạt phắt đi, tỏ ra hoàn toàn bình thản trước sự luống cuống của tôi. Rồi cậu ấy lôi ra từ trong túi áo một ít bông gạc, ung dung thấm lấy những giọt đỏ thẫm đang rơi tự do xuống nền tuyết trắng. – Đừng ngạc nhiên, cái này với tôi là bình thường thôi! – Vic chậm rãi, chăm chú vào vết thương của mình. – Mà cũng đừng lo, không phải lỗi tại cậu.

Bàn chân tôi lún nhẹ vào lớp tuyết phủ dày. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, khuôn mặt Vic bỗng nhiên sáng bừng như một vì tinh tú. Cậu ấy tỏ ra hơi khó chịu khi bắt được tia nhìn chằm chằm ấy của tôi. Nhưng rồi cũng lại quay đi, vẻ như không hề thích nói lên một điều gì đó, ngay cả những điều mà mình không hài lòng.

-Vic này... - tôi cất tiếng, thật nhỏ, như sợ rằng nếu nói lớn hơn, Vic và cả không gian tuyệt đẹp xung quanh sẽ vỡ tan như một tấm gương mỏng mảnh. – Tớ có thể biết tại sao không?

- Chỉ là một tai nạn nhỏ thôi...

- Không, tớ không hỏi vết thương trên tay cậu! – tôi lắc nhẹ đầu khi nhận ra cậu ấy đang hiểu sai ý mình. – Tớ muốn biết ...tại sao cậu lại muốn vứt bức tranh? Tại sao cậu lại trở nên tách biệt? Và...

- Chẳng tại sao cả! –Vic ngắt lời tôi bằng vẻ mặt lạnh lùng. Cậu ấy phủi phủi lớp áo dính đầy những bông tuyết, toan đứng dậy bỏ đi. Tim tôi đập thật mạnh, một thứ gì đó cứ quặn lên và không hiểu sao lại khiến tôi nghĩ rằng Vic sẽ biến mất nếu như cậu ấy cứ tiếp tục đi mãi vào những khoảng tối.

- Vì cậu...cô đơn sao?

Bước chân Vic khựng lại. Đôi đồng tử màu cà phê co lại như đang kìm nén một sự giận dữ. Tôi hiểu rõ mình vừa làm gì. Việc liều lĩnh đánh thức con sóng bao lâu nay vẫn ngủ vùi trong trái tim đầy vết xước chẳng khác nào lôi cơn giận của Vic lên đến đỉnh điểm. Nhưng thật kỳ lạ...tôi không hề sợ.

- Cậu có thực sự hiểu...cô đơn là gì không?

Mấy dây trường xuân khô héo bám chặt vào những kẽ hở của hàng rào thép gai thỉnh thoảng lại run rẩy. Tay Vic vô thức siết chặt. Tôi ngập ngừng, định đáp lại nhưng rồi chợt nhận ra...hình như cậu ấy không cần một câu trả lời nào cả.

- Là lúc tất cả thế giới đeo mặt nạ khi nhìn cậu và chỉ hiện rõ bộ mặt thật khi cậu đã quay lưng lại. – Vic hướng mắt lên cao, tiếp tục. - Là khi cậu nhận ra chẳng còn được ai cần đến và luôn phải sống trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Là khi cậu phát hiện những người mình yêu thương bấy lâu nay đã che mắt cậu bởi những chuyện đời dối trá! Cậu hiểu không? Bởi vì tôi...chỉ là con rối trong tay họ! Họ bảo rằng tôi chỉ là một thằng con hoang. Sống bám vào người chẳng phải là cha mình và mòn mỏi đợi chờ tình thương từ một người mẹ!

-...

Tôi nghe rõ lời Vic. Ướt đẫm sương đêm. Lạnh buốt như tuyết. Và rời rạc như mảnh lá khô cuối mùa. Dù không thể biết được Vic đã trải qua và đang chịu đựng những thứ khủng khiếp gì, nhưng bằng một linh cảm kỳ diệu nào đó, tôi bỗng nhiên nghe thấy trái tim của cả cậu ấy và tôi...đang đập những nhịp giống nhau. Tôi không nói gì nữa cả, chỉ cố vươn tay, chạm thật khẽ, thật nhẹ vào những sợi tóc mềm mượt đang che kín đôi mắt màu cà phê ấy. Thấy lòng mình cứ nao nao hệt như đang phải nếm vị màu nâu đắng ngắt của cơn gió giữa mùa.

- Cậu...hiểu chứ? – với giọng nói đã mất dần âm vựa trầm băng lạnh, cậu ấy hướn
123456
ĐẾN TRANG
Cơn gió có vị của màu nâu Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cơn gió có vị của màu nâu

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời
    Giữ một cơn gió Giữ một cơn gió
    Ngọt ngào và đắng chát Ngọt ngào và đắng chát
    Cấp Visa cho trái tim Cấp Visa cho trái tim
    Tình sai! Tình sai!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Thứ tha Thứ tha (Truyện Ngắn)
    Cô gái đến từ hôm qua Cô gái đến từ hôm qua (Truyện Ngắn)
    Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con! Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con! (Truyện Ngắn)
    Những kẻ bùng tiết Những kẻ bùng tiết (Truyện Ngắn)
    Tuổi 18 "kinh khủng" Tuổi 18 kinh khủng (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Teya Salat