Pair of Vintage Old School Fru
HomeTruyện Ngắn

Cơn gió có vị của màu nâu

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
họ rõ ràng coi tôi như một thứ của nợ. Rằng tôi đã trượt dài trong hẫng hụt khi nhận được học bổng và cuốn gói đến Berne trong hờn tủi. Rằng tôi đã sống nhạt nhẽo với chuỗi ngày bơ vơ không nơi bám víu.

- Vic, tớ cũng...cô đơn lắm!

Có một sự đồng cảm kỳ diệu nào đó đã vô thức gắn kết hai chúng tôi. Đáy mắt Vic bỗng nhiên mất đi vẻ tĩnh lặng bởi một chút rung cảm nhẹ. Một làn hơi ấm len lỏi vào những ngón tay tôi run rẩy và rồi...những đầu ngón tay lành lạnh từ từ siết chặt lấy từng giọt nước mắt đang lăn khẽ khàng.

Ngoài kia...đông đã tàn, tuyết đã phai.

Chúng tôi. Dường như đã chạm được vào tim nhau và đã làm lan tỏa hai mảng màu sáng tối.

5. Bắt đầu...

Vic bảo tôi rằng cậu ấy sẽ vực dậy xưởng đồng hồ, đã đến lúc làm những chiếc đồng hồ của cha cậu ấy sống lại sau gần 3 năm chết lặng vì sự ra đi của mẹ. Tôi nhận thấy tình cảm của Vic dành cho cha, dù rằng ngăn cách giữa cậu và ông ấy vẫn còn bức tường rào: không cùng chung huyết thống. Vic bảo vì cha luôn để cậu tự do với niềm đam mê giấu trong những bức tranh của mình. Và cậu đã rất biết ơn ông vì điều đó.

Thế giới bên ngoài lại được dịp dậy sóng khi nghe phong thanh tin đồn xưởng đồng hồ Hudson đang chuẩn bị đi vào hoạt động. Những ánh nhìn soi mói, những cái chỉ trỏ mỉa mai, những lời chế giễu độc địa vẫn ào đến như bao lâu nay vẫn thế. Nhưng Vic chẳng bận tâm nhiều. Tuy vậy, sự bình thản của cậu ấy lại như đang biểu lộ rằng chỉ cần tồn tại là đủ. Những lúc nhìn thấy cậu ấy cúi đầu ngồi lặng trước giá vẽ, tôi lại thấy lòng mình mòn vẹt bao thứ cảm xúc rối bời. Khi ấy Vic nhỏ bé lắm, nhỏ bé hệt như một dấu chấm giữa trang giấy trắng. Rồi bỗng dưng tôi nghĩ đến chiếc cốc thủy tinh bị mình đánh vỡ mấy hôm trước và cả thanh âm khi những mảnh vụn chạm phải nền nhà. Và tôi sợ. Sợ một lúc nào đó, cậu ấy cũng sẽ trở thành...một chiếc cốc thủy tinh như thế.

Tôi thường xuyên ghé đến căn nhà số 128 để ngồi bên Vic sau khoảng vườn đầy những bông hoa dại. Chúng tôi không nói gì với nhau nhiều, cứ thế để mặc cho suy nghĩ của riêng mình bám đuổi theo vạt nắng mãi trên cao. Thỉnh thoảng, bàn tay tôi lại khẽ chạm vào đầu ngón tay đã vương chút hơi ấm của Vic và tôi có cảm giác sự run rẩy từ trái tim đáng thương vẫn luôn thường trực trong những nhịp đập. Vic hay ngước nhìn trời, như đang mải tìm cánh phượng hoàng của những ngày đã trôi về phía cũ. Đôi mắt màu cà phê cứ trơn ướt một chút tổn thương, hoen rỉ một chút hẫng hụt và cả chơi vơi như đang bấu víu vào một niềm tin nào đó. Tôi vẫn tin những câu chuyện về mẹ luôn mải miết bám lấy những vết rêu xanh hằn sâu trong ký ức của Vic, và có lẽ...thứ cậu ấy đang khao khát chỉ đơn giản là một mẩu nhỏ tình yêu từ mẹ.

Sẽ rất khó khăn để một ai đó có thể quay đầu và đối mặt với quá khứ, nhưng sẽ là rất đau nếu như ta cứ cố đi tiếp với những nỗi niềm vướng bận.

- Vy này...nếu tớ không ở bên cậu nữa...thì sao?

Can't you hear the voices of my heart?

I was staying here just wanna see your happiness.

Tôi không đáp lại. Chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai Vic, khe khẽ hát bài hát củaYuri Chika. Trái tim cậu ấy khẽ khàng rung, xuyên qua tất thảy những vết cắt đan xen nhau rối bời, chằng chịt.

Chắc là cậu ấy hiểu.

I was staying here...and always here...

6. ...Vẽ.

...Giao mùa. Đông tan vị đắng để nhường chỗ cho xuân ngọt lịm. Berne rạo rực trong màu áo mới. Tôi thong thả đi dọc khuôn viên trường phía sau thư viện, tim ngắt nhịp theo tiết tấu của bản giao hưởng cuối mùa. Qua bao mùa nắng, những tán cây vẫn phơi phới xanh tươi, nhiều thứ đến và nhiều điều trở về, những bước chân tôi in trên mảnh đất trời Âu cũng đã dần đậm nét. Tôi bắt đầu tập vẽ. Vẽ một cuộc sống bình thản hơn. Những bài luận từ trên trời rơi xuống đã không còn khiến tôi cáu bẳn như ngày đầu, những ánh nhìn thiếu thiện cảm từ hội bạn cũng đã dần biến mất. Thỉnh thoảng trong căn tin, tôi mỉm cười với Cheryl lớp trưởng. Hay thỉnh thoảng trong giờ thí nghiệm, tôi chủ động lấy mẫu quan sát và viết báo cáo hộ những người trong nhóm. Thật ra, vốn chẳng có gì là khó khăn. Tôi dần quen với việc thích ứng với một cuộc sống mà mình không-được-phép lẻ loi đơn độc.

...

Ông Hudson gọi tôi vào một ngày khi Berne đang hân hoan với những vòm nắng đẹp. Mời tôi một mẩu bánh Apfelkuchen và một tách lục trà nóng hổi, ông cười hiền, chất giọng trầm ấm nhẹ bẫng như một vệt khói.

- Vy! Vic...đi rồi.

Vic đi rồi.

Vic đi rồi.

Vic đi rồi.

Trà trong tách của tôi suýt chút nữa thì văng ra.

- Thằng bé đi thăm mộ Elle ở ngoại ô Zurich. – ông tiếp tục. –Vic chỉ muốn mẹ nó nghe thấy được tình yêu của mình.

Tôi gật đầu đáp khẽ. Tôi biết...cậu ấy nhất định phải đi. Và ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến...

Luôn luôn phải tìm cách kết thúc trước khi muốn bắt đầu mà!

Những tán cây leo đã nhú những mầm xanh mơn mởn. Vài đốm hoa li ti xen lẫn những vạt rêu đã tưng bừng vây kín những bậc cầu thang. Tôi mỉm cười, bước chầm chậ
1 23456
ĐẾN TRANG
Cơn gió có vị của màu nâu Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cơn gió có vị của màu nâu

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Ngôi sao phương Đông Ngôi sao phương Đông
    Cacao gió Cacao gió
    Đàn ghita của thần Cupid Đàn ghita của thần Cupid
    Những bông tú cầu đi lạc Những bông tú cầu đi lạc
    Người mẹ thứ hai Người mẹ thứ hai

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Để nhớ một thời ta đã qua Để nhớ một thời ta đã qua (Truyện Ngắn)
    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây! (Truyện Ngắn)
    Anh sẽ yêu em mãi chứ Anh sẽ yêu em mãi chứ (Truyện Ngắn)
    Rapunzel mười bảy Rapunzel mười bảy (Truyện Ngắn)
    Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! (Truyện Ngắn)
    C-STAT