HomeTruyện Ngắn

Cổ tích cà phê và sữa

Posted at 05/10/2015
Vote: 2
nh vòng hết phố này đến phố khác chỉ để tìm cho ra một cái hộp khảm trai nào đó. Ý định bỏ mặc cô ta giữa trời nắng như mấy nhân vật nam chính trong phim Hàn bỏ rơi mấy cô bạn gái đỏng đảnh (vai phụ) để đến với nữ chính hiền dịu xinh đẹp nhen nhóm trong đầu làm anh cười khoái chí (tàn nhẫn quá!). Nhưng mà, anh làm gì có nữ chính hiền dịu xinh đẹp đang đợi chờ? Với lại, nhìn cô nàng xem xét và chọn lựa mấy cái đồ gỗ ấy cũng là một trải nghiệm thú vị. Thôi, cố gắng chịu đựng vậy.

Trên đường đi, nàng cứ ríu rít như một đứa con nít lần đầu đi mẫu giáo. Nàng kể đủ thứ chuyện rồi cười phá lên. Nhưng hình như chuyện nào cũng có nhân vật chính là Hải thì phải. Ừm, em gái thần tượng anh trai thôi, chẳng có gì lạ nhỉ? Đi tới 4 tiếng đồng hồ thì cô bé mới ưng ý với một món đồ mà Phong nhìn cũng thấy khá bõ công đi cả mấy tiếng qua. Nói là hộp chứ đúng ra nó là một cái ống dài, tròn, màu nâu sậm, khảm trai tinh tế. Trên miệng ống còn có mấy họa tiết dân tộc rất đẹp. "Cô gái này có mắt thẩm mĩ quả là không tồi!". Dù chẳng ưa cô, Phong cũng phải thầm khen ngợi vài câu.

- Aaa! - Cô nàng hét nhỏ, tay còn liên tục giật áo Phong, lôi anh về với thực tại.
- Gì hả?- Anh ngơ ngác giật mình.
- Trời! Gọi nãy giờ không nghe gì ấy hả? Sao ngơ dữ vậy? Bộ… (thấp giọng)… thấy em chân dài nào đi qua hả?
- Khùng! - Anh cốc một cái vào đầu làm nạn nhân hét lên phản đối. Ha! Vậy là anh đã trả đũa được vụ cô nói anh là công tử bột rồi!

Mồ hôi cộng với tiếng dạ dày kêu đã tố cáo cái sự mệt mỏi của cả hai đứa. Nhi thoáng bối rối rồi nhanh chóng lôi tay Phong:

- Đi nào! Làm xe ôm cho em đến chỗ này rồi anh sẽ được đền bù xứng đáng.
- Đi đâu nữa? Anh mệt lắm rồi đấy nhá!

Mồm thì kêu ca phàn nàn nhưng Phong vẫn ngoan ngoãn làm xe ôm cho Nhi. Điểm dừng chân cuối cùng là một quán… kem.

- Ôi trời! Anh đang đói muốn chết, lại lôi anh đến cái chỗ này hả? - Anh nhăn nhó.
- Ngốc xít! - Cô nàng chu mỏ. - Chứ anh chưa đến mấy quán kiểu này hả ông già? Ở đây có cả mì Ý và pizza. Có cả bia nếu anh chê kem nữa đấy.
- Thôi, tôi theo cô. Mệt quá rồi! Vào luôn đi còn gì? - Anh xua tay đẩy đứa lắm mồm đi bên cạnh, cười thầm: “Hóa ra là dẫn mình đi ăn! Cũng biết điều phết!”

Quán kem lúc hơn một giờ cũng không đông lắm. anh chọn cho mình mì Ý và kem giống Nhi chứ không uống bia như cô dự đoán, gọi thêm cả một cái pizza cỡ vừa cho hai đứa nữa anh mới yên vị vào bàn. Nhi chọn một cái bàn cạnh của sổ, hướng mắt ra phía hồ với những hàng cây xanh mát. Không gian trong quán cũng toàn một màu xanh lá cây, đậm có, nhạt có nên không hề đơn điệu. Một không gian hoàn hảo để thư giãn giữa cái nắng chói chang. Cô nhóc này cũng biết chọn địa điểm nữa đấy nhỉ?

Vừa ăn hai người vừa trò chuyện, Phong đã ngạc nhiên trước cô bé lần thứ n trong ngày hôm nay:

- Học ngành báo chí mà sao tìm hiểu về kiến trúc nhiều thế? Thấy kiến trúc sư giàu hơn tính đổi nghề hả bé?
- Lại bé? Em ít ra cũng 21 tuổi rồi sao mọi người cứ gọi là bé thế? Em ấy à, học báo chí nhưng yêu cả mĩ thuật nữa, rất hay lân la ở các bảo tàng, lại theo cha đến mấy triển lãm nên biết chút chút. Hì. - Em cười nhẹ giọng giải thích. - Với lại, chẳng phải ở cạnh em có một người suốt ngày chỉ nói đến kiến trúc hay sao? Em phải tìm hiểu để còn nói chuyện với người ta chứ!

Rõ ràng là em đang nhắc đến Hải - thằng bạn yêu nghề hơn yêu... vợ của anh. Anh mấp máy môi định nói gì lại thôi. Như chẳng hề nhận ra cái bất thường thoáng qua của Phong, Nhi chìa ra trước mặt anh một túi giấy màu nâu nhạt:

- Cho anh! Trả công xe ôm sáng nay nè. Không lại bảo em bóc lột sức lao động.
- Chả thế còn gì? - Phong nhồm nhoàm nhai nốt miếng pizza, tay giật vội túi giấy, sợ cô đổi ý: - Xem công cán thế nào nào.

Anh mở cái túi, nhẹ nhàng lôi “tiền công” của anh ra ngắm nghía, lấy tay khều cô đang chiến đấu với đĩa mì:

- Này em! Cái này trông như lọ đựng tăm ấy nhở?
- Thì là nó mà. Nó đẹp không kém gì cái sáng nay. Mỗi tội... bé hơn một tí tẹo.
- Cái gì? – Anh phản kháng. - "Một tí tẹo" của em là 20 lần à? Em thật là biết đùa. Thôi, thế bữa ăn hôm nay em trả đi. Em đúng là độc ác, vắt kiệt sức lao động của anh với đồng lương hèn mọn. - Anh vừa nói vừa làm ra vẻ mặt căm phẫn, dứ dứ cái… lọ tăm trước mặt cô. Nhi cười với anh, nhăn mũi làm mặt quỷ, rồi lại cười dịu dàng:

- Thôi mà! Mà cái này đẹp anh nhỉ?

Vừa nói cô bé vừa lôi thành quả cả sáng đi chọn của hai đứa ra ngắm nghía:

- Ừ đẹp… - Anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi cúi xuống xúc một thìa kem to. - Không đẹp sao được. Chọn những 4 tiếng đồng hồ cơ đấy.
- Em nghĩ là anh ấy sẽ rất thích. Em đã từng đến nhà anh ấy, thấy anh ấy vứt những bản thiết kế rất lung tung. Cứ mỗi lần đi tìm lại rối lên, có cái này rồi, anh ấy sẽ đỡ phải đi tìm. Nhà cũng đỡ bừa bộn hơn.
- "Anh ấy"? Ý em là thằng Hải hả?

Em chỉ cười gật đầu không nói.

“Hải? Nó có biết là nó được quan tâm thế nào không nhỉ? Ối đứa mong mà chẳng được, sao nó cứ thờ ơ thế?” Phong nhìn Nh
1234567
ĐẾN TRANG
Cổ tích cà phê và sữa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cổ tích cà phê và sữa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    LÀNG LÀNG
    Cái Tết nghèo Cái Tết nghèo
    Vòng tròn chạy trốn Vòng tròn chạy trốn
    Cổ tích cà phê và sữa Cổ tích cà phê và sữa
    Đàn ghita của thần Cupid Đàn ghita của thần Cupid

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Thứ tha Thứ tha (Truyện Ngắn)
    Cà phê Cà phê (Truyện Ngắn)
    Đợi nắng về trong mắt em Đợi nắng về trong mắt em (Truyện Ngắn)
    Câu chuyện của những lá thư Câu chuyện của những lá thư (Truyện Ngắn)
    Cơn gió có vị của màu nâu Cơn gió có vị của màu nâu (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Duck hunt