i, nghĩ thầm, hình như trong suy nghĩ ấy có thoáng một chút ghen tị mơ hồ.
Từ hôm ấy, Phong hay tình nguyện làm xe ôm cho Nhi. Khi thì là đèo đi học vào một ngày nhiều sương, khi là ra Đinh Lễ mua vài quyển tiểu thuyết lãng mạn với hình bìa rực rỡ. Bù lại, anh được ở cạnh cô, nghe giọng cười trong trẻo và cô sẽ lại làm hướng dẫn viên cho anh, chỉ cho anh nét đẹp của cái thành phố mà tưởng như anh đã rõ đến từng ngóc ngách. Những khoảnh khắc bên cô rất tuyệt. Có khi Phong đèo Nhi qua mấy con đường cổ kính của Hà Nội, khi thì hai đứa hứng chí đạp xe cả một vòng hồ Tây, nếm đủ bún ốc với bánh tôm. Có khi Phong lại để Nhi nửa dụ dỗ nửa ép buộc chen chân vào khu chợ đông người. Mỗi lần như thế, Phong lại có dịp khám phá nét đẹp trong Nhi. Lúc vui tươi nhí nhảnh khiến anh cố lắm vẫn không nín được nét cười, lúc lại sâu sắc, trầm lặng, khi thì như mặt nước hồ thu, trong trẻo đấy, nhưng buồn man mác…
Phong hiểu chứ, bao nhiêu cảm xúc của em, bao nhiêu vui buồn, hờn giận ở em đều là do một người thôi. Đi cạnh em, chứng kiến những cung bậc cảm xúc ấy, biết nó không dành cho mình, tim anh không khỏi nhói lên. Nhưng anh còn biết phải làm sao nữa? Biết lặng im là ngốc nghếch, nhưng anh còn biết làm gì cho cô diễn viên đa cảm của anh đây? Với cô, anh có lẽ đơn giản chỉ là người anh trai. Còn với anh, em chắc cũng chỉ ngang hàng với cô em họ rất gần gũi mà thôi, đúng không? Anh đâu cần phải nặng lòng với em đến thế? Quan tâm đến em buồn hay vui đến thế? Phong là ai cơ chứ? Một kiến trúc sư có tài, khuôn mặt và thân hình không quá nổi bật nhưng hài hòa một cách đáng tự hào. Con gái xếp hàng theo anh đâu có thiếu, sao anh cứ mải mê chạy theo em? Em không xinh, đanh đá lắm, được mỗi cái hài hước, học hành bình thường thôi, nhưng hiểu biết cũng không tệ. Nói chung em chả có gì thu hút. Nếu hỏi anh có gì đặc biệt ở cô gái này thì anh chỉ có thể trả lời đó là sức sống mạnh mẽ ở em. Tưởng như không một thứ gì có thể làm em gục ngã, ngay cả khi người em yêu nói lời yêu một cô gái khác, em vẫn có thể mỉm cười vượt qua. Anh đã là người cùng cô vượt qua những tháng ngày đó, dù việc anh làm chỉ đơn giản là ngồi đối diện cô trong quán cà phê, ngắm cô qua làn hơi của thứ thức uống đắng ngắt. Em không uống được cà phê nhưng nhất quyết gọi cà phê đen không đường, không sữa và dù em cũng chẳng động một giọt nào. Em dĩ nhiên rất không ổn, mặc kệ em có tỏ ra vui vẻ nhiều đến đâu, anh vẫn biết. Mệt mỏi lắm, đau đớn lắm, nhưng em không cho phép mình ngã gục, ép mình diễn tốt vai cô em gái nhí nhảnh trước mặt cậu ta. Em thật đáng quý biết bao nhiêu. Em biết rằng rồi mối quan hệ tay ba sẽ không hề có kết quả. Em biết rằng, nếu bắt Hải phải lựa chọn, cậu ta sẽ khó khăn biết bao nhiêu, đau khổ và dằn vặt nữa. Và nhìn cậu ta như vậy, liệu người được chọn là em sẽ vui? Em thà là cả đời diễn một vai diễn nhàm chán chứ nhất quyết không để cậu ta vướng bận. Tình yêu có sức mạnh lớn thế sao?
Mà… tại sao một người vốn được coi là vô tâm như Phong lại để tâm đến cái chuyện tình rắc rối này đến thế? Tại sao là bạn mà nhiều lúc anh lại muốn đấm vỡ mũi thằng bạn thân khi nó cứ quan tâm đến em trong khi vẫn tay trong tay với Ly cơ chứ? Nó thật không nhận ra nó quá nhẫn tâm với em hay sao? Là vì anh rất thương Nhi. Thương những giọt nước mắt chưa bao giờ được phép rơi của em, thương nụ cười không thật trên bờ môi cong kiêu hãnh của em… Hay là anh đã yêu em rồi? Rõ ràng là thế! Phong vốn dĩ là một cơn gió - ưa tự do và chẳng thể nào nắm bắt. Nhưng từ khi gặp Nhi, như anh đã từng nghe ở đâu đó, cơn gió - là anh - đã muốn được dừng chân...
6. Happy ever after
Mưa, lại mưa, cơn mưa đầu xuân vẫn khiến con người ta không khỏi rùng mình vì lạnh. Thế nhưng, ở một góc ấm áp của quán cafe Rosie, nơi được thắp sáng bởi những ngọn nến lung linh, người ta nhìn thấy một cô gái khuôn mặt hơi gầy, dáng mảnh khảnh đang thoải mái dựa lưng vào chiếc ghế sofa êm ái cực kì, hạnh phúc ngập tràn khuôn mặt. Em lặng lẽ mỉm cười với những suy nghĩ về anh - bạch mã hoàng tử của em.
Phong là cơn gió mùa hè ngọt ngào, là người đưa tay đỡ em khỏi ngã khi người mà em yêu rời xa em đến với một dáng hình khác.
Anh có biết, anh là bờ vai em luôn kiếm tìm?
Em vẫn luôn nguyện cầu có một người chở che cho em bình yên. Một người ấm áp, quan tâm đến em, biết em cần gì hơn nữa...
Phong là người luôn tỏ ra thờ ơ với mọi thứ, nhưng lại là người đầu tiên ở bên em khi em cần. Là người dúi vào tay em túi thuốc và hộp ô mai gừng khi em bị ho, lại còn nhắn nhe chữa ngượng: “Mấy cái này hôm trước mẹ anh mua, anh lại chả dùng đến, để ở nhà thì bừa bộn, vứt đi lại tiếc. Thôi, cho em đấy!”. Anh cũng là người chìa cho em khăn tay: “Này! Khăn của anh bẩn rồi! Cho em mượn lau tạm đấy! Mai về giặt cho anh luôn thể”. Anh là thế đấy. Quan tâm đến em theo cách rất kì lạ. Mỗi lần em càu nhàu “Anh thật là quái dị!”, anh chỉ cười: “Quần áo còn có màu xanh màu đỏ nữa là con người. Quái đản mới nổi bật”. Anh không dùng lời nói ngọt ngào cũng có thể sưởi ấm