t. Sao cô biết anh thích canh cá? Và sao cô cư xử như một người có trách nhiệm với anh? Trong tôi nhen lên một cảm giác khó chịu.
Tôi nhớ mình đã từng muốn biết anh yêu tôi nhiều thế nào bằng cách của một đứa trẻ. Tôi nhờ tên bạn lai mình, lướt qua chỗ anh và hai đứa cười đùa như một cặp gà bông. Phải, tôi đợi anh ghen. Nhưng một lần, hai lần, rồi ba lần,anh vẫn chẳng hỏi tôi lời nào, thay vào vẫn là sự quan tâm thường nhật. Tôi khó chịu, suy đoán, giận dỗi. Nhưng lại không thể làm gì. Và có lẽ lúc này tôi đang cảm nhận lại những gì anh đã cảm nhận.
Anh tỉnh giấc và nhận ra sự bất thường trong căn phòng mình. Trông anh bối rối, hốt hoảng và hình như còn hi vọng. Cho đến lúc anh nhận thấy sự có mặt của cô gái ấy, anh từ sững sờ, đến hụt hẫng, rồi lại trở về là kẻ mất hồn.
Bằng đôi tay của cô gái răng khểnh, cửa sổ phòng trọ mở toang, làm nắng đột ngột dội vào tràn ngập căn phòng, xua đi những ngột ngạt, u ám. Tôi cũng đã có lần cố hết sức đẩy cánh cửa nhưng rồi chỉ lắc đầu ngao ngán. Trong làn nắng buổi sớm ấm áp và trong trẻo, bên cửa sổ, cô gái ấy nở một nụ cười nhìn về phía anh, một nụ cười dịu dàng như gió ban mai. Hơi chạnh lòng khi nhìn nụ cười ấy, tôi vẫn nép ở một góc quan sát mọi việc.
Cô gái mở một bản nhạc piano không lời, lại là loại anh thích. Tôi cảm nhận rõ mọi thứ trong căn phòng này đang ấm hơn, ngọt ngào và bình yên hơn bởi sự có mặt của cô. Nhưng mọi nỗ lực của cô vẫn không làm anh cười...
Anh như đang rơi, một cú rơi chóng mặt. Giữ anh lại và kéo anh lên quan trọng với tôi hơn việc cô gái kia là ai. Nhưng tôi chấp nhận cô gái cho tới khi cô làm tôi bật dựng lên và miệng rít một tiếng khó chịu.
Cô ta đang ném đi những gì thuộc về tôi trong căn phòng! Khung ảnh, những quyển sách, tấm khăn rửa mặt,... Tôi lao về phía anh và hét lên rằng ngăn cô ta lại. Anh lao vụt qua tôi và dường như đang giận điên. Một cuộc to tiếng diễn ra, căng thẳng và đầy phẫn nộ, nhưng không hề đụng chạm tay chân. Cô gái kia vẻ như còn giận dữ hơn cả anh:
- Anh còn muốn tự hành hạ tới bao giờ? Anh tuyệt vọng có thể làm mọi thứ thay đổi? Có thể khiến người đó trở lại bên anh? Có thể trở về quá khứ để làm lại??
Cô gái bỗng túm lấy cổ áo anh, lay mạnh:
- Tỉnh lại! Tỉnh lại đi! Anh cần sống tiếp vì tất cả còn chờ đợi anh phía trước! Anh phải quên tất cả để sống tiếp, sống cho hiện tại và tương lai! Anh phải quên! Anh phải quên bằng mọi giá!!
Tôi chết sững, đầu óc tôi quay cuồng. Anh sẽ quên tôi, sẽ vứt bỏ tất cả như ném những đồ kia?
- Vì anh còn em! Vì em cần anh! Vì em vẫn yêu anh vô cùng!!!
Những giọt nước ướt nhòe trên mi mắt ấy. Và cô gái ôm chầm lấy anh của tôi, tiếng nức nở xé lòng. Tôi nhìn anh trân trân... Anh bất động. Và lặng im.
Tôi lùi dần, lùi dần... Xuyên qua bức tường, tôi lao ra ngoài như một cơn gió dữ. Nỗi ghen tuông biến thành tất cả giận dữ và phẫn nộ. Tạo sao anh có thể làm thế với tôi? Tại sao anh có thể??
Tôi lao ra đường và dừng khựng nơi mép đường. Bàng hoàng.
Trước mắt tôi, một cô gái đang nằm sóng soài giữa con đường trắng toát. Máu loang ra, đỏ thẫm... Tiếng còi xe rú inh ỏi. Và trên cao kia... rất nhiều thiên sứ.
III/ Tôi của một tháng trước
Tôi hẹn anh một cuộc hẹn ở Café Phong Trần nhưng anh không tới. Tôi không liên lạc được với anh, đợi quá một tiếng tôi quyết định trở về. Đang lo sợ đã có chuyện xảy ra với anh vì anh chưa bao giờ lỡ hẹn, tôi chợt bắt gặp anh đang trở một cô gái trên đường và đi lướt qua tôi. Chắc chắn đây không phải phép thử trẻ con như tôi đã làm nhưng tôi cũng không tin anh phản bội mình. Vì tôi hiểu anh, anh không phải người đàn ông hai lòng. Ngay đến khi anh nói đã ở trên thư viện suốt buổi chiều nên quên mất cuộc hẹn, tôi vẫn tin rằng anh nói dối vì có lí do. Dẫu vậy, tôi đương nhiên không thể để vụ này qua yên bình. Ít nhất tôi phải phạt anh vì dám lỡ hẹn và dám nói dối.
Mặc cho anh nói rằng dạo này nhiều việc làm anh mỏi mệt và mất phương hướng. Tôi vẫn cố xếp một cuộc hẹn buộc anh phải đến. Nhưng tôi tắt điện thoại và cho anh leo cây. Rồi tôi cố tình ngồi sau xe tên bạn đi vụt qua anh khi anh trên đường về. Thật thú vị khi nghĩ mình đã có thể trả đũa. Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ mọi việc lại trở nên nghiêm trọng. Tôi với anh lần đầu cãi nhau một trận dữ. Anh chưa một lần nổi nóng với tôi nên tôi cũng đoán bởi sự mỏi mệt và rối bời mà anh cư xử như vậy. Nhưng với bản tính ngang ngược, không bao giờ chịu nhận sai, mà quả thật tôi không hề sai = =`, tôi dùng mọi lí lẽ công kích anh. Có thể thấy mọi việc đi quá giới hạn, anh dịu giọng, bình tĩnh lại và bảo hãy dừng ở đây để cả hai có thời gian suy nghĩ, trấn tĩnh trước khi dẫn tới đổ vỡ. Nhẽ ra tôi nên đồng ý, nhẽ ra nên kìm nén tính khí cao ngạo của mình, nhưng tôi cao giọng mà phản pháo lại, rằng trừ khi anh nói rõ về thân phận của cô gái đi cùng anh ngày hôm ấy khiến anh bỏ cuộc hẹn với tôi, nếu không tôi với anh sẽ chấm dứt ngay tại đây. Anh im lặng, sự im lặng luôn làm tôi phát điên