The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng

Posted at 06/10/2015
Vote: 64
ra hơi của người viêm họng nặng. – Anh ăn chứ?
- Xem giọng em kìa! Nói chẳng ra hơi nữa rồi mà cứ đòi ăn kem! Muốn tắt tiếng luôn à?

Đi coffe với anh nào! Nó là liều thuốc tốt cho cổ họng em lúc này đấy!

Đôi mày Dương khẽ cau lại tỏ vẻ bất hợp tác…. nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo tôi.

Lật hờ hững menu cho có lệ, Dương ngước mắt nhìn người phục vụ:

- Cho em một kem vanilla kết hợp với chocolate chị nhé, nhưng nhiều vanilla hơn!
- Này….! – Tôi ngạc nhiên nhìn Dương
- Anh nói đi coffee cùng anh chứ đâu bắt buộc em phải dùng coffee! – Dương nháy mắt tinh nghịch
- Em….! – Tôi cứng lưỡi. Thật là ngu ngốc mới đi cãi lí với cô bé lắm chiêu này
- Anh dùng gì ạh? – Người phục vụ nhẹ nhàng hỏi
- Cho anh ấy một phần như em nha chị!

Người phục vụ quay đi với đôi mắt hiển hiện rõ ràng: “ Hai người có bị thần kinh không vậy?”

...Dương cười khanh khách khi tôi nhăn mặt vì cái lạnh của kem trong khi cô bé vẫn tỉnh bơ ăn lấy từng thìa to. Đã lâu rồi tôi mới thấy em thoải mái như thế. An nhiên. Vô lo.

- Đêm giáng sinh em đi với anh chứ? – Tôi buột miệng

Bạch Dương

Thật sự rất khó để từ chối một lời mời đầy hấp dẫn như thế. Thật khó để làm cho sự thất vọng tràn ngập trong đôi mắt tha thiết ấy! Nhưng tôi không thể…

- Em xin lỗi!

Tôi vội bước ra khỏi nơi ấm áp ấy, bỏ lại anh một mình với nỗi thất vọng, bước đi như chạy trốn một điều gì đấy! Anh không giữ tôi lại…

Đêm Giáng sinh

Lặng ngồi giữa căn phòng không bóng người với những kỉ vật đáng yêu trên tay , nước mắt tôi cứ vô thức rơi, mằn mặn nơi khóe môi…

Mọi thứ giờ đã khác, rất rất khác… Dù muốn hay không cũng vậy cả thôi.

Có tiếng chuông cửa…

Tôi giật mình chạy ra, quên cả việc lau đi những giọt nước mắt…

Kiến Nam

Quả nhiên, tôi đoán không sai..

Em khóc…

Tôi cố gắng phớt lờ những giọt nước mong manh ấy, mặc dù tim đau nhói

- Đi theo anh! – Tôi kéo tay em ra khỏi nhà rồi khóa cánh cửa lại

Dương chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu, em giật tay lại nhưng không đủ sức để thoát ra khỏi bàn tay mạnh mẽ của tôi. Em đành ngoan ngoãn chạy theo…

Bạch Dương

…Tôi để mặc anh kéo đi, chẳng buồn rút tay lại…

Chẳng biết ở đâu, anh lôi ra một mớ đồ toàn màu trắng: áo khoác, mũ len, khăn choàng và cả bao tay nữa. Anh phì cười khi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi…

Rồi anh lần lượt khoác những thứ đó lên người tôi. Tôi đứng yên như một manơcanh chính hiệu…

- Xong rồi! Duyên dáng thật, kể cả đi với khuôn mặt đầy nước mắt! – Anh lau những giọt nước mắt còn sót lại
- Mình đi đâu?
- Đi dự tiệc sinh nhật của Chúa!
…..

Thánh đường vang lên những bài ca muôn thưở. Vậy mà chưa bao giờ tôi nguôi cái cảm giác thèm muốn những âm thanh ấy. Dịu dàng, mơ hồ, thật khẽ nhưng lại lắng sâu. Anh ấy vẫn đi cạnh bên tôi, hòa trong dòng người đông nghịt. Tôi bất chợt khựng lại, một bóng người quen thuộc, nhưng không phải là người của một năm trước….

- Ở đây đẹp quá nhỉ? – Là giọng của Nghi Văn, cô bạn gái thân thiết của tôi
- Uhm! – Minh dịu dàng đáp lời
- Ước gì có tuyết nữa thì tuyệt nhỉ?
- Một lúc nào đó, tớ sẽ cùng cậu sang châu Âu du lịch vào mùa Giàng Sinh, khi ấy cậu sẽ thấy tuyết rơi!
- Thật không?
- Tất nhiên. – Minh mỉm cười

Một năm trước cũng là những câu nói đó, những câu nói làm tôi ngỡ rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Tôi mỉm cười, cảm thấy ngạc nhiên khi trái tim mình bình yên đến thế! Là do đã tìm được cho mình một lí do chính đáng, hay bởi…. tôi cúi xuống, ngạc nhiên… một bàn tay siết lấy tay tôi nhè nhẹ…

Người nào đó từng nói rằng: Muốn vượt qua những khuất mắc chi bằng hãy đối mặt với nó. Và cũng chỉ có hai trường hợp con người mới dám đối mặt mà thôi: một là khi gần đất xa trời, muốn trả hết nợ nần cho nhân gian,… hai là có một người nào đó sẵn sàng nắm chặt tay mình…! – Tôi quay sang nhìn anh, tôi đã hiểu được câu nói đó.

Kiến Nam

Chưa bao giờ với tôi, Giáng Sinh là một ngày hội… Có quá nhiều nỗi đau đã đến trong cái ngày tưởng chừng như quá đỗi hạnh phúc này. Tôi không phải là một kẻ tham lam, cái tôi cần cũng chỉ giản dị như mọi người: Yêu và được yêu.

Vậy mà Giáng Sinh của quá khứ đã mang người con gái tôi yêu đi mất… Tôi đã sống như một kẻ chết dở, như một người điên loạn trong một thời gian dài, khi ý thức cô ấy không còn bên tôi…

20 tuổi, không thể gọi đó là tình yêu vĩnh cửu, nhưng cũng đủ khiến con người ta quên mất bản thân mình là ai.

21 tuổi, tình yêu đẹp như một bức tranh, tuy xa nhau nhưng chúng tôi chưa bao giờ thôi nghĩ về nhau….

22 tuổi, tôi về nước dự đám tang của cô ấy.

24 – 12… Đau đớn đến nghiệt ngã. Tôi không trở về nhà trong một thời gian dài, sau khi cô ấy đột ngột ra đi. Nhưng cái lạnh lẽo nơi xứ người không thể xóa nhòa hình bóng cô ấy…

Tôi quyết định trở về, và tôi đã gặp Bạch Dương…

Khi ấy, cô bé xuất hiện với tư cách là bạn gái Minh. Tôi
1234
Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Anh sẽ ở bên và yêu em mãi chứ? Anh sẽ ở bên và yêu em mãi chứ?
    Bạn thân Bạn thân
    LỠ ƠI... LỠ ƠI...
    Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép
    Những đứa trẻ đang lớn Những đứa trẻ đang lớn

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Yêu em Yêu em (Truyện Ngắn)
    Câu chuyện của những lá thư Câu chuyện của những lá thư (Truyện Ngắn)
    Trạm dừng của những giấc mơ Trạm dừng của những giấc mơ (Truyện Ngắn)
    24 Giờ Trong Đời 24 Giờ Trong Đời (Truyện Ngắn)
    Không còn là ảo vọng Không còn là ảo vọng (Truyện Ngắn)
    C-STAT