Duck hunt
HomeTruyện Ngắn

Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng

Posted at 06/10/2015
Vote: 66
đã nhìn thấy hình ảnh 20 tuổi của mình trong đôi mắt nâu mênh mang ấy! Đôi mắt của người con gái tôi yêu. Hai người chẳng giống gì nhau nhưng đôi mắt họ lại như cặp “ chị em song sinh”. Thấy tôi ngẩn ngơ, Minh huých nhẹ rồi thì thầm vào tai tôi:

- Của em đấy nhé!

Tôi giật mình, phải rồi Bạch Dương vẫn chỉ là Bạch Dương…

Bạch Dương

Không hiểu có chuyện gì mà Kiến Nam cứ ngẩn ngơ hồi lâu trong thánh đường, trước tượng chúa Jessu.

- Có chuyện gì hả anh? – Tôi ngập ngừng lên tiếng
- Cô bé, anh có một chuyện muốn kể với em!
- Em????
- Uhm! – Anh nhìn tôi, ánh mắt âu yếm, dịu dàng
- Một thiên tiểu thuyết! – Tôi trêu chọc
- Không! Một câu chuyện cũ thôi!
- Vâng! Em sẽ nghe nhưng sẽ ngủ nếu anh kể quá tệ!

Anh bật cười khanh khách.

- Ngày mai anh sẽ đưa em đến một nơi này.
- Không phải kể bây giờ sao?
- Không!
- Anh chơi xấu!
- ????
- Ok, tối nay em sẽ mất ngủ vì tò mò.
- Vậy tối nay “dế” của anh sẽ cháy pin khi ru hoài em không ngủ! Nhưng không sao, anh rất hân hạnh.

Tôi bật cười. Bên anh tôi luôn có cảm giác bình yên…

...

Anh đưa tôi đến một nghĩa trang. Tôi nhìn anh, đầy thắc mắc….

Khẽ mỉm cười, anh dịu dàng nắm tay tôi

- Đi theo anh!

Một ngôi mộ phủ đầy cỏ xanh nằm riêng ở một góc nhỏ, hoàn toàn cách biệt với thế giới xung quanh. Tim tôi thắt lại…. Một điều mơ hồ gì đó đang đến khiến tôi bất an….

- Anh! Đây là….
- Là lẽ sống của anh ở tuổi 20….

Đột nhiên tôi cảm thấy đôi chân mình mềm nhũn, chẳng còn chút cảm giác….

Kiến Nam

Bạch Dương đột nhiên quỵ ngã khiến tôi hốt hoảng. Vòng nhanh cánh tay quanh eo cô bé, tôi lo lắng hỏi:

- Em sao thế?
- Không sao anh à, chắc tại em vấp phải cái gì đó thôi! – Cô bé vội nói và điều ấy chẳng có chút sự thật nào tồn tại cả. Điều ấy thể hiện rõ ràng qua đôi mắt nâu đầy thảng thốt.
- Nếu em không khỏe thì mình về!
- Kể em nghe về chị ấy đi anh!
- Nhưng….
- Kể đi anh…

Đỡ Dương ngồi xuống đám cỏ mềm trước mộ, tôi bắt đầu hồi tưởng về những điều đã qua…

- Nhưng có lẽ số phận không muốn anh được hạnh phúc! Vào lúc anh đang học đại học năm 4 thì cô ấy ra đi vĩnh viễn…
- Trong một tai nạn bất ngờ! Vào buổi chiều trước Giáng sinh khi cùng em gái sang đường mua quà thì một chiếc xe mất phanh lao đến. Không kịp suy nghĩ, chị ấy ôm vội em mình vào lòng. Cô bé ấy vẫn sống, nhưng chị ấy thì mãi không trở về… - Dương đều giọng kể, những lời nói nhẹ như gió thoảng nhưng khiến tôi choáng váng, lồng ngực hốt nhiên đông cứng lại ….
- Em… vì sao em……? – Tôi lắp bắp
- Bởi người ở kia là Nguyễn Thụy Dương, là chị gái của Nguyễn Bạch Dương!
-……
- Anh không thể tin phải không?
- Anh thấy cô ấy trong đôi mắt em! Vào lần đầu tiên gặp mặt.
- Em và chị ấy chẳng giống gì ngoại trừ đôi mắt!
- Vậy sao lúc đám tang cô ấy, anh không thấy em?
- Lúc ấy em vẫn còn hôn mê ở viện!

Một khoảng lặng……

Thấy bờ vai Dương run lên, tôi vội ôm em vào lòng, cảm giác đau đớn chất chứa nơi lồng ngực. Em nhỏ bé thế kia, tại sao lại mang bên mình nhiều nỗi đau như thế?

Bạch Dương

“Tại sao lại là anh ấy hả chị? Tại sao chị lại để em biết sự thật ngay khi em biết mình cần anh ấy hơn tất cả”

Tôi nức nở với chính bản thân mình. Có những sự thật mang tên “nghiệt ngã” là vậy… Vì tôi mà chị đã không còn, tôi nợ chị, một món nợ tình cảm quá lớn. Tôi đã cố gắng mạnh mẽ suốt thời gian qua, nhưng tôi biết, chị vẫn trở về bên tôi hằng đêm qua những giấc mơ.

“Em đã cướp đi của chị quá nhiều! Vì thế em càng không thể ích kỉ mà cướp đi anh ấy của chị nữa! Em phải làm sao? Chị đã yêu anh ấy nhiều lắm phải không? Anh ấy nói chị là lẽ sống của anh ấy ở tuổi 20, nhưng với chị anh ấy là lẽ sống mãi mãi phải không ạ? Chị hiểu những nỗi dằn vặt của em lúc này chứ? Hãy cho em một con đường để thoát khỏi nỗi đau đi chị!.....” – Tôi thiếp đi trên trang nhật kí về chị, những giọt nước mắt vẫn rơi mặn chát.

...
- Bạch Dương! Đừng khóc em gái!!!!
- Chị…
- Uhm, chị đây! – Thụy Dương mỉm cười hiền….
- Em phải làm sao?
- Con đường để em thoát khỏi nỗi đau chính là con đường mà em sẽ bước cùng Kiến Nam.
- Nhưng em không thể! Còn chị?
- Em ngốc, chị không phải là kẻ ích kỉ! Anh ấy nhớ tới chị như thế là quá lâu rồi…

Chị chỉ nói bấy nhiêu rồi nhẹ nhàng quay gót, tan dần vào khoảng hư vô, chị vẫn đẹp và tinh khôi như ngày ấy…

- Hãy tha lỗi cho em, em không thể nghe chị. Chỉ một lần này thôi, hãy để em làm theo ý mình….

Tôi choàng tỉnh, giấc mơ quá thật và tôi vẫn nhớ câu nói cuối cùng của chính mình….

Kiến Nam

Em sẽ đi du học anh à! – Bạch Dương nhẹ nhàng thông báo

Tôi sững người. Dẫu biết trước em sẽ tìm cách trốn khỏi tôi, nhưng những gì đang diễn ra vẫn khiến tôi không thể tin được. Em là vậy, luôn nghĩ cho người khác nhiều hơn chính em…

- Bao giờ? – Khó khăn lắm tôi mới thốt nên được hai chữ đơn giản ấy
- Tuần sau…
[
1234
Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Màu máu của anh Màu máu của anh
    Có một mùa hoa cải trong tim Có một mùa hoa cải trong tim
    Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn
    Gió thổi dọc cánh đồng Gió thổi dọc cánh đồng
    Cơn gió có vị của màu nâu Cơn gió có vị của màu nâu

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Yêu em Yêu em (Truyện Ngắn)
    Thứ tha Thứ tha (Truyện Ngắn)
    Phố Mùa Đông Phố Mùa Đông (Truyện Ngắn)
    Hoa hướng dương Hoa hướng dương (Truyện Ngắn)
    Kính hồng Kính hồng (Truyện Ngắn)
    C-STAT