Insane
HomeTruyện Ngắn

Chẳng cơn mưa nào mãi mãi

Posted at 07/10/2015
Vote: 2
ở đâu đó,dù đó là một ngày rất vui, một ngày cô cười rất nhiều, trong những buổi tối ngắm thành phố vào đêm ngoài ban công. Anh mắt Ngọc lúc đó, nhìn về nơi xa xăm lắm, anh có cảm giác như dù Ngọc đã mở cánh cửa lòng cho anh nhưng chưa bao giờ cánh cửa đó đủ rộng để anh bước vào mà chỉ có thể ở ngoài nhìn ngắm nó, vào khao khát một lần được đặt chân tới đó.

“ Anh có thấy tên của anh hay lắm không? Hoàng Vinh,sao em thấy rất giống cây kem vani quá. Anh có thấy vậy không?”

Quả thật, sẽ chẳng ai nói tên anh giống cây kem vani cả, nhưng rồi cô miêu tả cây kem đó, còn lấy giấy vẽ ra nữa. Rồi thích thú với cái suy nghĩ của mình.

“Nếu em viết truyện ngắn thì nhân vật nam chính sẽ lấy tên của anh, nhân vật nữ chính sẽ là Hồng, Hoa, Mai, Cúc gì đó nhé” Thoạt nhiên, tên anh chưa bao giờ đi cạnh tên của cô cả.

Rồi cô nũng nịu đòi anh chở đi ăn kem, Ngọc thích kem, ăn rất nhiều. Lần đầu tiên đi ăn kem với cô, anh tròn xoe mắt vì cô ăn quá nhiều.

“Ăn nhiều vậy không tốt đâu.”

“Ăn kem sẽ không thấy cô đơn nữa đâu, vậy nên ăn càng nhiều càng ít cô đơn”. Cô cười tươi.

Có khi tối muộn, anh đi làm về căn hộ nhỏ của mình anh thấy cô ở đó, trên bàn bày toàn đồ ăn, rồi cô nói:

“ Công sức lao động cả buổi chiều của em đó, ráng ăn hết nhé!”

“ Có hai bọn mình em nấu gì nhiều thế?”

“ Vì tự nhiên em muốn chăm sóc một ai đó”

Anh giả vờ càm ràm vài câu nữa, nhưng sẽ ăn hết những gì cô nấu dù bụng no căng, dù đôi khi cô nấu bị mặn, bị nhạt với cái lý do, đang nấu thì tự nhiên bị buồn. Anh chợt thấy đôi mắt cô vương vất những giọt mưa, sám ngắt. Đôi lần anh hỏi lý do cô buồn, cô trả lời không biết nữa rồi nói sang chuyện khác. Anh cũng chẳng để ý, ngon lành chén hết công sức của cô. Thỉnh thoảng, Minh Ngọc biến mất cùng những đợt tình nguyện ở miền quê nào đó, làm anh như phát điên và lo lắng, điện thoại không liên lạc được, facebook im ắng, anh chẳng làm được việc gì ra hồn. Thế rồi cô lại xuất hiện như chưa có chuyện gì xảy ra, như vẫn ở đó, như chưa từng làm anh lo lắng, ôm chầm lấy anh, nói nhớ anh và kêu đói bụng. Nhìn nụ cười nũng nịu của cô, bao nhiêu hờn trách trong anh tan biến đi đâu hết, như chưa từng tồn tại, chưa từng dày vò, chưa từng làm anh khổ sở. Anh sẽ làm món gì đó cho Ngọc ăn, đàn cho cô nghe và ngắm cô ngủ gục trên vai anh, ngắm gương mặt gầy hơn, đen hơn, anh thấy thương cô nhiều. Nắm chặt lấy bàn tay cô, anh tự hỏi bao giờ đôi tay ấy không còn ở đây nữa, bao giờ cánh hoa bồ công anh này sẽ bay đi cùng cơn gió.

Anh hiểu rõ, mặt hồ trong trái tim Ngọc chưa bao giờ tỉnh lặng, cả anh cũng vậy, là anh đang cố gắng điềm tĩnh mà thôi. Trong mối quan hệ này, luôn tồn tại như khoảng trông dù mỗi ngày anh chăm chỉ lấp đầy, nhưng sao mãi mà vẫn chưa xong. Có phải tình yêu của anh chưa bao giờ cô thấy đủ, sự quan tâm của anh chưa bao giờ làm cô ấm lòng? Mỗi ngày, cảm giác mất mát cần rõ rệt, xuất hiện làm trái tim anh đau nhói từng đợt, có khi cảm giác thật đến nổi như điều đó đang ở rất gần, hoặc đang xảy ra. Nó khiến anh nghẹt thở.

“ Cảm giác cô đơn như thế nào hả anh?”

“ Là dù bên cạnh người khác nhưng em vẫn chỉ thấy em chỉ có một mình.”

“ Anh có đang hạnh phúc không?”

“ Không phải đang hạnh phúc mà đang rất hạnh phúc” Anh nhéo má cô.

“ Hạnh phúc là như thế nào?”

Minh Ngọc đi ra ban công, như câu hỏi đó không cần anh trả lời, cả ảnh mắt và nụ cười của cô Hoàng Vinh thấy trong đó một màn mưa lạnh ngắt mưa. Ban công đầy nắng, Ngọc cứ đứng đấy, nhìn vào khoảng không xa vời đầy những nhà là nhà. Gió thổi mái tóc cô tung bay trong gió, chết tiệt tại sao gió cứ quấn lấy cô, đưa dòng suy nghĩ của cô bay đi tận đẩu tận đâu, làm anh chẳng đuổi theo kịp, làm anh chẳng thể hiểu nổi cô đang nghĩ gì. Rồi cô bắt đầu đếm những ngôi nhà, đếm hoài đếm mãi.

“Anh có như anh ấy, có rời rời xa em không?Liệu anh có đủ can đảm để níu em ở lại?”

Minh Ngọc ra về, bỏ lại anh với câu hỏi đó, và cả nghìn thứ hổn độn, ngổn ngang trong đầu. Cả trăm ngàn lần như thế, thì anh vẫn muốn gào thét lên thật to rằng anh không bao giờ như thế, rằng anh sẽ ở lại bên cô, rằng cô hãy quên tất cả đi mà tin tưởng anh. Trăm ngàn lần thời gian có quay trở lại thì anh vẫn muốn nói “ anh luôn bên em”. Nhưng anh im lặng, anh nhìn cô bước ra khỏi cánh của màu xanh lá cây đó, dù rất muốn nhưng anh vẫn không chạy lại ôm cô thật chặt. như có một lực vô hình nào níu chặt chân anh.

Nắng chiều sóng sánh vàng hắt qua lớp kính khung cửa sổ, rát rạt. Hoàng Vinh chẳng buồn dịch đi chỗ khác, nằm dài trên sofa, ánh mắt của Ngọc ngày đầu tiên anh gặp hiện về rõ mồn một. Phải chẳng dù có anh bên cạnh nhưng cô vẫn luôn cảm thấy cô đơn. Dù có anh hiện diện trong cuộc đời cô hay không thì những lẽ loi vẫn được cô đong đếm mỗi ngày.

Một ngày, hai ngày, rồi một tuần Ngọc không xuất hiện. Anh biết Ngọc sẽ không xuất hiện nữa. Có lẽ cô đang rong rủi trên một chặng đường xa mịt mờ nào đó trong một chương trình tình nguyện dài hơi. Hoàng
123
Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Chẳng cơn mưa nào mãi mãi

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Để nhớ một thời ta đã qua Để nhớ một thời ta đã qua
    Làm mẹ tuổi 19 Làm mẹ tuổi 19
    Cho mỗi giây phút qua Cho mỗi giây phút qua
    Giá mà em hỏi anh nhớ ai Giá mà em hỏi anh nhớ ai
    Hẹn nhau ngày 28 Hẹn nhau ngày 28

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Ngọt ngào và đắng chát Ngọt ngào và đắng chát (Truyện Ngắn)
    Con gái... Con gái... (Truyện Ngắn)
    Giữ một cơn gió Giữ một cơn gió (Truyện Ngắn)
    Người cũ trên thiên đường Người cũ trên thiên đường (Truyện Ngắn)
    Để nhớ một thời ta đã qua Để nhớ một thời ta đã qua (Truyện Ngắn)
    C-STAT