ó dấy lên một nỗi buồn vô bờ khi nhớ tới Cá Nhỏ . Nó bỗng giật mình nhận ra, ngay dưới mặt nước kia Cá Nhỏ đang lặng lẽ nhìn lên cái xác Cơm Nguội , ánh mắt buồn rầu khắc khoải đến thắt lòng Nó cố gắng hét lên thật to “Cá ơi tớ là Cơm Nguội đây” nhưng con cá nhỏ chẳng thể nào nghe thấy được . Ánh mắt nó thật buồn ... rồi nó lặng lẽ bơi đi , lặng tới mức mặt nước chẳng hề có một gợn sóng . Có lẽ nó sợ chỉ một rung động nhỏ thôi cũng có thể làm cái xác kia rơi mất nó sẽ vĩnh viễn ko còn được thấy Cơm Nguội mà nó yêu thương...
Ánh mắt nó thật buồn... rồi nó lặng lẽ bơi đi, lặng tới mức mặt nước chẳng hề có một gợn sóng. Có lẽ nó sợ chỉ một rung động nhỏ thôi cũng có thể làm cái xác kia rơi mất nó sẽ vĩnh viễn không còn được thấy Cơm Nguội mà nó yêu thương ...
“Dẫu có cả bầu trời con chuồn chuồn vẫn tìm về với cái ao nhỏ mỗi khi chiều xuống và em có biết tại sao nó cứ búng nước như thể muốn lao xuống thế kia không? Nó muốn lắm lại được là Cơm Nguội nhưng chẳng thể được nữa rồi - nước với trời một khoảng quá xa xôi …”