nhiên khi Vũ để Phong về không nói gì rồi lại đuổi theo như thế .. - Việc làm của anh kiếm được nhiều tiền lắm phải không - Sao em hỏi thế - Phong khó hiểu - Đúng không , trả lời đi – Vũ vẫn thở gấp vì chạy nhanh - Ừm .. thì đủ tiêu – Phong khiêm tốn nhưng vẫn nhìn Vũ khó hiểu - Vậy anh làm chồng em đi – Vũ cười dơ chiếc nhẫn lên - Hả .. – Phong ngạc nhiên - Em nói : Anh .. sẽ .. làm .. chồng .. em .. chứ - Vũ nói rõ từng từ - Em đang cầu hôn anh đấy à – Phong cười - Gần như thế đấy – Vũ hạnh phúc ra mặt - Anh chẳng thấy chút thành í nào cả - Phong quay đi thở dài Vũ cười . Nó liền quì 1 chân xuống dơ chiếc nhẫn vừa rồi lên .. như những người vẫn quì khi cầu hôn làm .. - Này anh Phong đẹp trai , anh có đồng ý lấy em không – Vũ cười híp đôi mắt - Sao lại không chứ - Phong ngồi xuống đối mặt vs Vũ .. Nó đặt tay ra sau gáy Vũ kéo Vũ lại gần hơn để hôn thay cho đồng í .. đây có vẻ như là 1 sự trả công cho ngày tháng Phong đợi chờ Vũ .. Phong đỡ Vũ dậy .. 2 đứa nhìn nhau cười .. - À , quên mất .. em không biết nấu cơm , k biết giặt đồ .. không biết làm gì cả đấy nhé - Hả .. thế thì anh rút lại - Không được , đồng ý rồi .. đeo nhẫn cho em - Thôi , anh nghĩ lại rồi .. cho anh xin lại cái nhẫn - Không , em phải mất công lắm mới lừa được anh Hai đứa đuổi nhau dành cái nhẫn .. Tú đứng ở đó .. nhìn Vũ cười như vậy .. nó tự hỏi mình ..liệu đã bao giờ Vũ cảm thấy hạnh phúc như thế khi ở cạnh nó chưa ? Câu trả lời không có .. Tú cười quay vào trong .. nó biết Vũ đã làm đúng .. Tình yêu không dùng thời gian để đo lường .. tình yêu dùng lòng nhau chứng minh . … 2 năm sau :: - Anh ơi .. hôm nay anh nấu cơm nhé , em đi làm về muộn - Anh không nấu đâu , anh phải đến công trình - Thế thằng bim ai đón - Em bảo ông nội đón đi .. ông tập thể dục về qua đấy mà - Anh về sớm nấu cơm đi - Sao em không về sớm , việc của em mà - Cái gì cũng việc của em .. em sinh được thằng bim còn gì - Ơ .. ở đâu cái kiểu chồng nói vợ cãi như phá thế hả - Này .. thích bắt nạt không .. thế mà ngày xưa bảo anh sẽ nấu cơm cho em ăn .. toàn bốc phét .. - Ô hay .. hôm nay tôi bận - Không cần .. Vũ bực mình hục hặc bỏ đi .. Tối hôm ấy nó cũng không thèm về nhà bữa tối nữa .. nó đi chơi với bạn đến gần 9h tối mới về .. Không thấy Phong đâu cả . Nó bực mình đi lên gác thấy cu Bim đã ngủ với ông nội rồi .. Nó đi xuống bếp .. mở lồng bàn thấy có thức ăn và cơm đã để sẵn " Anh về muộn nên nấu cơm muộn rồi anh lại đến công trình đây.. em về thì ăn nhé " Vũ đọc mẩu giấy trong mâm mà thương chồng ..nó lại làm khổ thân chồng rồi .. điện thoại reo lên .. Phong đang gọi .. Vũ vui vẻ nhấc máy - Vợ hư đã về chưa đấy - Vợ đang ăn cơm chồng nấu này - Vợ này .. - Gì chồng - Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không .. - …. - Vợ đâu rồi - Lăng nhăng chết với tôi đấy .. – Vũ cười .. vì nó hạnh phúc .. và dù sau này .. mọi chuyện có thế nào .. nó sẽ k bao giờ quên nó đã được hạnh phúc như thế nào !