ừ khoảng cách thật gần. Rất nhiều kỉ niệm ùa về, những khoảng trời hoang vắng và lạnh lẽo các gam màu vẹn nguyên nhưng loang lổ. Hôm đấy cũng một ngày đông lạnh và nó cũng không ăn kem. Trái tim nó đủ lạnh lẽo và nước mắt đã chảy quá nhiều. Nó đã vùng khỏi tay anh, quay đi ngay sau lời chia tay của anh. Quay đi để giấu những nét choáng váng, chới với, chênh vênh và nhập nhòe nước mắt trên khuôn mặt.
Tiếng còi ô tô rít lên, chiếc xe phanh gấp, không bình thản như hôm nay. Nó ngã xuống, cảm nhận được làn máu nóng túa ra từ cơ thể trong tiếng hét điên cuồng của anh. Nó nghe tiếng xì xào của những người xung quanh, tiếng xe cứu thương inh ỏi. Đầu óc nó quay cuồng, tim đập liên hồi đến kiệt sức, và nó buông. Từ từ nhắm mắt trong vòng tay người mà nó đã nguyện yêu thương.
Lúc ấy hẳn nó vẫn cười. Nụ cười lấp lánh mang theo tình yêu uẩn khúc. Tay anh nắm tay nó, môi anh kề môi nó nhưng nó không thể gượng dậy, không thể với lên, không thể hôn anh lần nữa.
- Bao giờ em mới chịu lớn nhỉ? Vẫn cái kiểu ăn kem trẻ con đó!
Giọng anh như vang lên bên tai nó. Trong cái phút ngất lịm ấy, nó lại thấy anh và nó tay trong tay, tung tăng mấy vòng nơi bờ hồ trong một buổi chiều lộng gió. Và nó lại đưa que kem lên ngậm lún vào tận que, mút chụt rồi dụi dụi vào áo anh.
- Này này, em làm gì đấy? Trời ơi! Về giặt áo cho anh!
Và nó lại chun mũi, đu tay anh xoay tròn. Gió lùa vào tóc nó, mơn nhẹ nơi bờ má. Cảm giác thật nhẹ nhàng và dịu êm, giống như những lăn tăn nơi mặt hồ yên ả. Mệt rồi, nó sẽ tựa vào vai anh. Ngủ ngon lành. Giấc ngủ không chút lo toan, mộng mị, giấc ngủ bình yên bên cạnh người mà nó yêu và tin tưởng hết lòng. Những mảng màu kí ức xoẹt qua. Là màu xanh của những cánh đồng nơi nó ôm chặt anh trong những chuyến phượt. Là màu mây Hà Giang bảng lảng trong chuyến đi cuối năm. Là những màu rêu phố cổ nơi thi thoảng nổi hứng anh lại cùng nó lượn lờ, chụp ảnh. Là màu ánh đỏ những chiều hoàng hôn nơi bãi giữa sông Hồng. Và màu môi anh, ngọt quá! Mềm quá! Nó không chạm đến được nữa. Tim nó quặn lại. Hay chỉ là cảm giác?
Tất cả quá khứ đẹp biết bao thì hiện tại lại tàn khốc khôn tả xiết. Tất cả quá khứ ngọt ngào đến mê muội, hiện tại lại phũ phàng đến câm lặng.
Nó - chỉ - còn - là - một - linh - hồn - yêu - anh - mà - thôi!
Đêm. Đêm là thế giới của Linh, của riêng Linh. Khi đó nó biết mình là ai, tại sao mình còn tồn tại trên đời, nó biết mình đã thèm hôn anh và mất anh như thế nào. Khi nó biết nó yêu anh đến nhường nào, yêu bằng con tim, khối óc, bằng cả sự sống trong nó. Đó cũng là điều quan trọng nhất níu giữ để mãi mãi nó còn lại ở nhân gian này. Không ai nhìn thấy, không ai gọi tên cũng chẳng ai yêu thương, chỉ bởi nơi này có anh, có tất cả những thứ thuộc về anh, cũng là cả thế giới với nó. Nơi nào có anh, nơi ấy là bình yên, là “nhà”, là thiên đường của nó. Duy nhất nơi ấy đáng sống ở trên đời.
Đêm. Gió vẫn thổi xoáy tung những chiếc lá khô xao xác bên đường để lại mặt đất trơ trọi quá. Linh ngồi co gối trước thềm cửa nhà Anh như cách trước đây mỗi lần nhớ anh, dẫu ngày hay đêm, dẫu khi anh đi công tác hay đi làm, nó đều chạy đến ngồi trước cửa và đợi anh như vậy. Linh lần tay lên sân bê tông nham nháp, nơi có dòng chữ: “Chết cũng phải đợi anh!” viết bằng gạch đỏ trong một lần nào đó trước đây. Khẽ nở một nụ cười thật “bướng bỉnh”.
Đèn xe sáng quá làm mắt nó chói, chói đến phát đau lên được. Nó lấy tay che mắt nhưng nhanh chóng gạt đi. Nó đứng đó, bàn chân như không tiếp đất, không thấy mình thở, cũng không thấy tim mình thoi thóp. Phải chăng tình yêu trong nó đang không cầm cự nổi, muốn bỏ cuộc thật rồi. Anh ở đó, nơi ánh đèn xe máy nhòe sáng mà nó không thể với tới. Họ dừng xe và ngồi sát bên nhau. Tay cô gái ôm chặt vòng eo anh, rất gần, rất chặt và gương mặt cô áp sát cổ, gáy, áp lên bờ vai vững chãi vốn dành cho nó. Anh quay lại, hôn nhẹ lên má cô. Rồi quay về phía nó, gương mặt ánh lên niềm hạnh phúc trong trẻo mà Linh chưa từng thấy ở anh. Nụ cười ấy lạ quá. Nó như hạnh phúc vừa chớm nở, như hồi tỉnh sau bao cơn đau, sau bao biến cố. Nó giấu đi những vết chân chim mệt mỏi nơi gương mặt anh, che đi những muộn phiền, lo lắng. Nụ cười ấy có phải Linh cũng từng có khi bên anh? Không phải anh bên cô.
Linh cố mở mắt thật to mặc ánh đèn xe đang chiếu thẳng vào đáy mắt, rát bỏng. Thứ ánh sáng ấy làm cô đau nhưng nỗi đau ấy liệu có thấm vào đâu? Linh muốn khóc. Muốn gào thét. Muốn giãy nẫy, ăn vạ như trước đây vẫn thường làm với anh. Chỉ có điều lúc này đây, nó không khóc được, và gào thét có tận trời cuối đất thì anh liệu có thể nghe thấy, liệu trái tim nó có bớt đau? Linh cắn chặt môi. Cắn nát.
Họ gửi xe ở khu có bác bảo vệ dễ tính Linh vẫn hay gọi là “Ba già”. Tay anh vẫn ôm chặt vòng eo cô gái. Họ thì thầm nhỏ to vào tai nhau, khúc khích cười rồi đi lại phía cửa nơi có nó. Trong Linh trào lên niềm căm phẫn:
- Của mình, của mình mà. Vị trí đấy là của mình. Trái tim ấy là của mình. Anh là của mình. Của mình. Tất cả! [