ày nhìn hoàng hôn đẹp quá, chắc bình mình nơi đây cũng tuyệt vời thế này anh nhỉ. Sáng mai luôn nhé, em nóng lòng muốn xem quá đi mất thôi.. “
Anh quàng hai tay ôm lấy cô và cả cái cười tít mắt của cô vào lòng. Anh mỉm cười ko nói. Có cái gì đó vừa vụt qua trong mắt anh. Từ ngày mai anh không thể đưa cô đi đón bình minh được nữa. Cảm giác tội lỗi chăng, hay thương cảm cô, hay tiếc nuối cô? Lẫn lộn, lẫn lộn! Đây không phải lần đầu anh giật mình muốn thay đổi quyết định. Suốt cả tháng nay từ khi Ba kiên quyết muốn anh đi du học, nhiều lần anh đã có những mâu thuẫn ấy. Mỗi lần gọi điện, mỗi lần gặp cô anh đều thấy lưu luyến, ko muốn rời. Trước đây vì anh không vui, anh không ủng hộ mà cô đã để lỡ một suất học bổng du học hai năm. Cô đã vì muốn giữ gìn tình cảm với anh mà bỏ qua cơ hội tốt cho bản thân mình. Anh vẫn còn nhớ lúc đó cô quả quyết nói với anh “Anh đừng nghĩ ngợi gì nhé, thực lòng em cũng không muốn đi, với con gái chuyện tình cảm, chuyện gia đình đc ưu tiên số một mà, em học tiếp ở nhà cũng tốt chứ sao”. Rồi cười. Cô luôn biết cách làm dung hòa mọi vấn đề bằng cái cười tươi tắn ấy. Thực ra nếu khi đó cô quyết tâm đi thì anh cũng không cản, nhưng khi cô nói vậy, anh chỉ còn biết ôm chặt cô vào lòng bằng một vòng tay kín như thể vòng tay ấy sẽ giữ người con gái này bên cạnh mình suốt đời vậy. Vậy mà giờ đây, chính anh lại là người buông tay dứt áo ra đi. 4 năm đâu có ngắn để bảo cô chờ đợi. Rồi cũng chẳng biết những gì sẽ đổi thay trong 4 năm ấy. Lúc nào anh cũng thấy nghèn nghẹn, muốn thú thực với cô tất cả mọi chuyện, muốn trút bỏ với cô tất cả dòng tâm sự của mình, muốn nhận cả những phản ứng dữ dội từ cô, có lẽ nếu cô tát anh một cái thật đau thì anh còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn trong lòng.
Nhưng anh biết chắc chắn cô sẽ không làm như thế, giả thử cô có biết được những gì sắp xảy ra thì cô cũng sẽ chỉ cười gượng, động viên làm anh vững tâm bằng vài lời vơ vởn nào đó để giấu đi nước mắt và sóng dậy trong lòng, rồi cô sẽ khóc hàng đêm, sẽ nhạt nhòa nước mắt mỗi sáng thức dậy.. Quen nhau bấy nhiêu năm đủ để anh hiểu được những gì cô nghĩ, những gì sẽ xảy ra nếu cô biết anh vẫn còn lưu luyến đến thế nào những vẫn phải ra đi. Cũng chính vì thế mà anh mới quyết định sẽ lặng lẽ ra đi theo cách này. Anh biết với tính cách của cô thì ghét cái gì đó, hận cái gì đó sẽ làm cô nhanh quên được hơn. Cô sẽ tự làm lành nỗi đau được nhanh hơn là làm vơi nỗi buồn nỗi tủi.
Trước giờ Anh vẫn thường trêu cô là Cỏ, anh bảo vì Cỏ mềm nhưng có thể làm xước tay, vì Cỏ hay có những giọt nước mắt long lanh trên lá nhưng lại muốn mọi người nghĩ đó chỉ là những hạt sương mai còn đọng lại.. Và hơn hết cả là vì Cỏ hay “lung lay”, cũng như cái cảm xúc up up down down thất thường của cô vậy. Mỗi sáng nhận đc tin nhắn hay điện thoại của anh mắt cô ánh niềm vui, miệng cố mủm mỉm cười duyên lắm rồi mà nhiều khi vẫn bật lên thành tiếng. Vậy mà chỉ cần đến tối không có thêm tín hiệu gì từ anh thôi là cái mặt lại xị ra, trong đầu lại lởn vởn bao nhiều là suy nghĩ. Anh không nhớ cô ah, anh ko nghĩ đến cô ah, bận gì thì bận bỏ ra năm mười phút nhắn một cái tin khó khăn đến thế sao.. Cũng may cô không có tính dỗi vặt, buồn buồn down down thế nhưng chỉ cần anh nịnh nọt chút thôi là cô tươi tỉnh lại ngay…
Anh chợt mỉm cười nhớ lại những lần nịnh nọt sến sến của mình. Bỗng nhiên thấy thương yêu và muốn ở bên cô hơn bao giờ hết, cái nắm tay cứ thế siết chặt ngoài tầm ý thức cho đến khi cô la lên “Ơ anh, sao đi quá cổng nhà em rồi này”. Đưa cô về tới nhà rồi, ngày hôm nay kết thúc rồi, cô sắp thơm lên má anh, mắt cười tít như thường lệ, cô sắp vẫy vẫy tay chào anh cho đến khi xe đi khuất. Tất cả những hình ảnh quen thuộc ấy sẽ lưu lại mãi trong đầu anh. Còn cô, từ mai sẽ không còn lặp lại những thói quen ấy, liệu bao lâu cô sẽ quên được..
Vậy là chào nhau, không nước mắt, không ngậm ngùi lưu luyến. Chỉ có cái hôn nhẹ lên tóc, cái cười hồn nhiên của cô, và những day dứt trong anh..
Cũng tốt, cứ để anh vờ che giấu tất cả đi, cứ chào nhau bình thường như ngày mai ta còn gặp lại, thực lòng anh không thể chịu được khi nhìn thấy cô khóc vì mình.
Và ngày mai, anh đi.. ....... Nhật ký của Cỏ
Chắc anh về đến nhà rồi nhỉ, đã chuẩn bị xong hết đồ đạc để mai lên đường chưa. Ba tiếng đồng hồ rồi, em cũng đã kịp khóc một chặp đau hết cả bụng rồi đây này. Ngốc quá! Cả hai đứa cùng ngốc! Là em ngốc nghếch giỏi đóng kịch hay là anh khờ khạo không nhận ra?! Dù sao cũng phải cảm ơn Tuấn đã nói cho em biết việc anh sắp đi học từ mấy ngày trước. Nếu không biết trước hôm nay là ngày cuối mình gặp nhau, chắc em đã không làm anh vui được thế này, sẽ ko được nhìn thấy anh cười nhiều như thế này, chắc sẽ lại nũng nịu lại giả vờ dỗi hờn đòi anh đưa về nhà sớm trong nuối tiếc để anh luôn biết trân trọng những khoảng thời gian bên cạnh em hơn.
Em hâm quá anh nhỉ, giờ mà mình còn được gặp nhau nữa em sẽ không bao giờ đòi về sớm nữa đâu. Thời gian ở bên cạnh anh chẳng bao giờ là đủ cả, biết không. Giờ thì có