Teya Salat
HomeTruyện Ngắn

Trạm dừng của những giấc mơ

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
m bản thân vì đeo mặt nạ giả dối sống chỉ để vừa lòng người khác? Chị có bao giờ sống mà cảm thấy bản thân như đã chết?”

“Rất nhiều lần!” – An chăm chú nhìn Quân, cảm giác được đáy mắt mình phản chiếu trong đôi mắt nâu của cậu.

“Em chán ghét cuộc sống đó!” – Quân thở dài mệt mỏi – “Em muốn sống thực với ước mơ của mình. Em không muốn học ngành bố mẹ muốn! Nhưng ước muốn của em chỉ mang lại những trận cãi vã trong gia đình”

An ngả người bần thần nhìn bầu trời trong trên đầu. Kể cả khi khép mi, An vẫn cảm thấy ánh sáng của mặt trời lấn đi màu đen u ám của đôi mắt nhắm chặt. An khẽ cười. Hình như nó cũng có một thời như Quân lúc này, băn khoăn giữa những lựa chọn bước vào đời mà không có một lời chỉ dẫn. Tuổi trẻ của nó cũng quay cuồng với những suy nghĩ ích kỉ, giằng co với nhận thức ban đầu về trách nhiệm gia đình, và khao khát chứng minh bản thân không phải con số không tròn trĩnh. Ở tuổi mười tám, người ta không biết giữa trắng và đen có vô vàn màu sắc khác. Chỉ cần đổi góc nhìn, những thứ phức tạp sẽ trở nên vô cùng đơn giản.

“Cậu nghĩ đeo mặt nạ để sống đáng xấu hổ?”

An hỏi. Quân gật đầu không do dự.

“Tôi lại nghĩ khác. Nếu như đeo mặt nạ giúp những người yêu thương cậu không bị tổn thương, điều đó chẳng có gì là sai trái”

An quay sang nhìn Quân. Thoáng nghiêng đầu, nó đưa tay vỗ nhẹ đầu cậu bạn:

“Hơn nữa, sau này cậu sẽ hiểu, có những việc vốn không có đúng sai. Chỉ cần cậu thay đổi hướng nhìn, sai có thể thành đúng, và điều quan trọng hóa ra lại chẳng có nghĩa lí gì!”

“Có một tác giả viết sách, hắn bảo hai lăm con người ta mới bắt đầu từ bỏ công việc nhàm chán để theo đuổi đam mê. Cậu vẫn chưa hai lăm, nên cậu vẫn còn rất nhiều thời gian …”

“Như vậy …” – Quân bỗng ngập ngừng. An biết cảm giác đó, khi mọi thứ mình tin tưởng trong một thời gian dài bỗng nhiên sụp đổ – “Chị không bao giờ ước được làm lại điều gì đó trong quá khứ à? Chị không … hối hận?”

“Có chứ …” – An dịu dàng nhìn Quân, đôi mắt mông lung xuyên qua Quân nhìn đến bản thân nhiều năm về trước –“Nhưng tôi đã trưởng thành. Và người trưởng thành biết giới hạn của mình”

“Người trưởng thành là như vậy sao?”

An nghe giọng Quân lẩm bẩm. Nó quay đầu giấu vội giọt nước mắt đang chực tràn qua khóe mi. Phải cười. An tự nhủ. Vì chỉ có khi ép bản thân cười nó mới đủ dũng cảm tiếp tục đối diện với sự thật.

“Tôi muốn ra bờ hồ” – An nhanh chóng đứng dậy phủi tay – “Chúng ta cùng đi đi!”

***

Quê An có một cái hồ rộng nằm giữa lòng thị trấn. Người ta cải tạo vùng ven hồ thành những bãi cỏ mềm nằm dưới bóng những cây sưa cổ thụ. Dù nằm cạnh mặt đường quốc lộ, nơi này lại giống như một thế giới khác, nơi mà tiếng còi xe nghe xa xăm như tiếng nhạc, và mặt hồ thì lăn tăn gợn những vòng tròn phép thuật kì diệu. An hay nói, nơi đây ẩn chứa toàn bộ tâm hồn nhỏ bé của cái trấn yên ả này.

Cả hai gửi xe rồi cùng thả mình xuống bãi cỏ xanh, tay gối đầu, mắt nhìn thẳng qua những đốm sáng được tạo nên bởi muôn vàn tán lá đan vào nhau chen chúc. Bầu trời nhỏ xíu xanh trong như tranh vẽ, và nó cũng vẫn sẽ xanh như thế này nhiều năm về sau. Tự nhiên bất biến, chỉ có con người là thay đổi theo thời gian.

An nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Nó thấy Quân nằm cách mình vài chục centimet, một bông hoa dại nhỏ xíu màu vàng cắm ở vành tai, hai mắt nheo lại hưởng thụ. An biết tim mình đang đập hoảng loạn. Nó bị cái bình yên ở cậu bạn thân bóp nghẹt trái tim. Mười bảy tuổi, hay hai lăm tuổi, có vẻ như chẳng có gì thay đổi cả. Nó vẫn phải lòng người con trai có nụ cười ngây ngô này.

“Tôi thích cậu. Từ rất lâu, và vẫn luôn như vậy!”

An nói nhẹ, dịu dàng thả từng câu chữ vào trong làn gió chiều đang mơn man trên đầu ngón tay. Tình cảm nó đã chôn giấu suốt ba năm phổ thông, nỗi tiếc nuối nó đã ôm lấy bốn năm tiếp đó, lại được thốt ra theo một cách dễ dàng đến bất ngờ thế này. An cười nhạo bản thân trong quá khứ. Tại sao nó lại cảm thấy nói những lời yêu thương thật khó khăn, trong khi tất cả những gì nó cần làm là vài giây can đảm?

An thôi nhìn Quân.

“Chỉ vậy thôi!” – An nhắm mắt, nói một cách thoải mái – “Đừng nghĩ nhiều!”

Cơn buồn ngủ đến rất nhanh sau đó. An như trôi bồng bềnh trên mặt nước, nơi không thể cho nó đầy đủ cảm giác an toàn.

Thanh thản? An tự hỏi, mình đã có thể thanh thản được chưa?

Không …

Nó phải nói với Quân điều đó.. Nó không thể cho giấc mơ của nó cũng chứa đầy tiếc nuối như đời thực.

Có thứ gì đó đè chặt mi An, có thứ gì đó chặn ngang cổ họng An, như thể cơ thể nó không còn là của nó. Cả người An bất lực trong nỗi sợ cực độ. Tiếng gào trong đáy lòng xé trái tim An ra thành từng mẩu nhỏ, đau đến tê liệt.

An tuyệt vọng cầu nguyện, một chút nữa, chỉ một chút nữa … Thời gian hãy cho nó một chút nữa thôi!

An rên rỉ, động đậy đi, hét lên, mở mắt ra đi…

Rồi An bật dậy được. Xung quanh nó vẫn là căn phòng trọ lạnh lẽo cùng màn đêm đặc quánh. An sững sờ ôm ngực khóc t
1234
Trạm dừng của những giấc mơ Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Trạm dừng của những giấc mơ

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây!
    Làm mẹ tuổi 19 Làm mẹ tuổi 19
    Tình sai! Tình sai!
    Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn
    Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt (Truyện Ngắn)
    Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! (Truyện Ngắn)
    Chúng tôi là những thằng ngu Chúng tôi là những thằng ngu (Truyện Ngắn)
    Chân trời có nắng Chân trời có nắng (Truyện Ngắn)
    Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi (Truyện Ngắn)
    C-STAT