- Đừng quên ba ngày nữa là 8-3. Tao cũng đang định bàn với chúng mày làm phi vụ gì đó vào hôm đấy, tiện có việc này mình… “tới” luôn!
Hai, ba đứa cùng đồng thanh:
- Bán hoa hả?
Minh gật đầu:
- Ừm, vẫn cơ bản thế thôi. Cái này Tonic từng có kinh nghiệm làm hồi 20/11 năm ngoái rồi còn gì. Không khó lắm!
Chi thôi không gục mặt xuống bàn nữa. Linh chip bớt nhấm nhẳng. Hoàng gật gù. Duy vỗ tay, nó tiên phong cho cả bọn, coi như lời đồng ý:
- Like is afternoon! Thích thì chiều!
Minh lôi một tờ giấy ra, cả bọn cắm cúi vào bàn luận, vạch chương trình, phân công, đúng phong cách Tonic: nghĩ nhanh làm nhanh, dường như trong đầu đã quên hoàn toàn chuyện bực bội vừa xảy ra.
***
Giữa những nỗ lực, cố gắng gấp rút, chỉ ngay hôm sau, Hoàng lên lớp và lên “kế hoạch tác chiến 8/3” cho những đứa máu lửa và tin cậy khác, tất nhiên có loáng thoáng nói lại câu chuyện khó chịu, nhưng không nhấn sâu vào tình tiết. Một cách đáng ngạc nhiên, nó thấy mọi người có vẻ không quan tâm đến việc mất tiền lắm, ngược lại ủng hộ nồng nhiệt việc “làm cái gì đó vui vẻ vào ngày 8/3 xem nào!” của Tonic.
Mọi việc diễn ra nhanh gọn và chính xác, Tonic dựa vào những liên lạc cũ, tìm lại chỗ lấy hoa rẻ, mấy đứa con gái chọn hoa trước, rồi lũ con trai xách xe rồng rắn đi ôm hoa mang về “cửa hàng” vốn là hiệu thuốc Tây của mẹ Duy. “Hàng về” cái là tất cả con gái tập trung lại tỉa, cắm và gói hoa. Phát hiện ra nhiều đứa gói hoa đẹp không ngờ! Thằng Nam Anh trêu: “Thế mà tưởng các nàng chỉ biết nhận hoa, ai ngờ cũng khá!” Làm đến trưa lũ con gái rủ nhau vào bếp nhà Duy trình diễn màn bún chả làm thằng nào cũng xuýt xoa lần hai, tranh nhau quạt chả mù mịt, đứa nào đứa nấy nước mắt nước mũi tèm nhèm vì khói, nhưng vui hết cỡ! Cả lớp thay phiên nhau đến trông và bán hoa, khiến không ai tốn quá nhiều thời gian. Lúc nào cũng giữ ít nhất mười đứa tại cửa hàng, trong đó đến quá nửa sẽ đóng vai chân gỗ là khách mua hàng!!! Chiêu thức của Linh chip nghĩ ra có vẻ hiệu nghiệm, người đi đường xúm lại mua vì thấy cửa hàng này có vẻ… làm ăn được, bán lại rẻ!
Thành công rực rỡ. Hết ngày 8/3, hoa mang về gần như được bán sạch sẽ! Số còn lại… dành luôn cho “lũ quỷ cái làm bún chả mặn quá(!!!)” trong lớp và giữ mấy bó đẹp nhất để hôm sau mang lên lớp tặng cô giáo; chắc chắn sẽ là một ngạc nhiên lớn nếu nói đây là những bó hoa chúng nó tự tay chọn và gói! Tối, tính toán phần tiền thu được, cả lũ reo hò không ngớt khi chỉ trong hai ngày bán hoa, chúng nó thu được gần năm trăm tiền lãi. Còn vượt cả dự định, đúng là lợi thế không mất tiền thuê cửa hàng! Duy cầm tập tiền, rú lên:
- Yeah! Phần thừa cả lũ đi ăn kem mừng chiến thắng!
Lời đề nghị được hưởng ứng bằng tiếng cười của bọn con gái, tiếng rú rít của lũ con trai. Mẹ Duy đứng sau lắc đầu cười: “Về sớm nhé, mấy đứa...”… Ngày 8/3 mưa tơi tả, nhưng đứa nào cũng thấy lòng phấn khởi lạ thường… Đèo Chi, thấy con bé ngồi đằng sau cứ sụt sịt, Hoàng quay lại hỏi:
- Sao thế? Mệt à?
Giọng Chi nhòe nhoẹt:
- Không! Tao khóc. Vui quá!
Hoàng trố mắt:
- Ơ kìa mày điên à! Vui thì khóc lóc quái gì!
- Tao chả biết. Tự dưng thấy sai quá! Lớp mình như thế này cơ mà! Chắc không đứa nào lấy đâu. Có lẽ tao làm rơi đâu đó mà tao quên, tao tệ thật!
Hoàng cười:
- Mày là đồ dở hơi! Giờ này ai còn quan tâm nữa. Những chuyện như thế mới khiến lớp mình càng đoàn kết hơn! Bọn nó không để ý đâu, tất cả đều tin nhau mà. Không dễ có được cơ hội nhận ra nhiều điều thế này đâu.
Chi dụi mắt:
- Ừ! Yêu lớp mình cực. Nhanh quá, hết ba năm rồi nhỉ?! Mày ơi, sắp tới đi chơi sẽ vui lắm đấy…
Nó dựa nhẹ vào vai thằng bạn. Hoàng thấy lòng rung rinh nhẹ nhàng, nó cũng cảm thấy những điều tương tự như con bạn, chỉ không nói ra. Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, dịu dàng như gió, quan trọng là giờ tất cả chúng nó ở đây, cạnh nhau. Những ngày như thế…không nhiều…