còn cả bao người quan tâm đến mình”. Send. “Dù cũng thật khó khăn mỗi khi phải gặp người đó”. Send.
“Vậy, bạn và người đó bây giờ ra sao rồi?” - “Cặp chéo hồng” đã ngừng làm khổ mấy cái khăn giấy cũng màu hồng, hình như đã hứng thú với câu chuyện của một kẻ xa lạ chỉ cách mình với có vài mét.
- “Vẫn là bạn bè thôi, mà thân thiết chẳng kém ngày xưa!” Send. “Vì sau hôm đó, mình đã lấy hết can đảm đến nói chuyện với người ta”. Send. “Mong giữ lại được tình bạn như lúc đầu, người ta đồng ý”. Send. “Lúc đầu cũng khó lắm”. Send. “Nhưng bây giờ thì ổn rồi!”. Hải cũng không hiểu sao mình lại viết vậy, từ hôm qua đến giờ nó chưa gặp Nhím, mà có đứng trước mặt người ta, nó cũng chẳng biết mình có đủ can đảm nói chuyện với người ta không... Nhưng khi nó kín đáo liếc mắt sang, thấy “cặp chéo hồng” đang mỉm cười.
- Mình rút thôi! - Hải huých Nam ngay khi thấy chị chủ quán ngoài cửa. - Ơ, không tiếp tục à? Thế giờ đi đâu? - Đi đâu nữa, đến trường. Bùng một tiết thôi chứ, mày định bùng cả buổi chắc!
Nam trợn tròn mắt, không tin nổi câu này do thằng bạn phát ngôn. Rủ bùng học là nó, giờ kêu về học cũng là nó. Nam còn trợn tròn hơn khi đi về phía máy chủ để thanh toán, Hải thanh toán hộ luôn cả máy của “cặp chéo hồng”, nhưng trước đó đã kịp quay ra tốc ký nốt cái message cuối cùng.
***
- à lúc nãy quên hỏi tên nhóc? - Nam sực nhớ ra khi hai thằng trên cầu thang lên lớp. - Không sao, tao add nick violet-roses-... của nhóc vào hòm của tao rồi! - Mà lúc nãy... - Nam quàng cổ thằng bạn - message cuối cùng mày viết gì cho nhóc thế? - Cũng chả có gì! Chỉ khuyên nhóc đừng bùng học nữa, đến trường còn kịp... - Rồi mày gương mẫu thực hiện trước chứ gì! Chỉ có thế thôi á! Cóc tin!
Khi hai thằng nhóc vừa chạm vào cửa lớp thì có tiếng gọi, tiếng “cặp chéo hồng”. Cô nhóc đang chạy lon ton qua chỗ tụi nó, cái cặp đập lộp bộp trên lưng!
- Hai ấy gì ơi, cảm ơn, café ngon lắm! - Không có gì! - Nam nhanh nhảu - Nhưng miễn phí lần này thôi nhé!
“Cặp chéo hồng” ngoái lại, cười toe, rồi rẽ ngoặt ở đoạn cuối hành lang, chắc cô nhóc học khối C. Lại thêm một nhân vật bùng tiết nữa quyết định trở về. Ngoài trời, gió vẫn mạnh nhưng trời đã bắt đầu có nắng…
***
Thực sự thì Nam cũng chẳng cần phải tò mò đến vậy, bởi message cuối cùng đó chính là offline Nhím gửi cho Hải tối qua và nó đã forward không chỉ cho mỗi “cặp chéo hồng” mà còn cho tất cả bạn bè của nó (tất nhiên trong đó có cả Nam nữa):
“Khi bạn trao yêu thương cho một ai đó, có thể cái bạn nhận lại được từ họ chỉ là một con số 0. Nhưng chắc chắn bạn sẽ nhận lại nó đầy đủ và còn có thể là hơn thế nữa, từ một người khác, vào một thời điểm khác. Vấn đề còn lại chỉ là thời gian. Vậy thì cứ hãy tin rằng: Đến một lúc nào đó...”