u hãnh trong em lớn quá, với lại anh cũng đã có cho mình một ai khác. Chấp nhận cho người ấy chấp vá trái tim mình thì quá là tàn nhẫn. Chắc là em không biết làm sao để đối mặt với anh khi mà bên mình chẳng còn ai nâng đỡ. Hay tại vì em ngu ngốc đã buông xuôi tình yêu của chính mình, xem nó là gánh nặng, trốn chạy với chính cảm xúc của em. Quay quanh em chỉ toàn là nỗi trống vắng và đơn côi và em chợt nhận ra rằng không thể tiếp tục nhấn chìm mình trong bóng tối được nữa.
Ngày thứ sáu
Một sớm mai bình mình. Nắng thật nhẹ và mọi thứ thì hoàn toàn khô ráo. Tối qua có mưa không nhỉ? Chắc không.
- Hải này, mình có chuyện muốn nhờ Hải. – Em gọi điện cho cậu bạn, giọng ngập ngừng. - Chuyện gì? Mà Khanh đã hết… - Thôi bỏ qua đi, mình muốn Hải…
9 giờ 30 phút
Take Away coffe, anh và Hải ngồi đối diện nhau. Em cũng trầm ngâm quan sát từ một góc khuất đủ để hứng trọn câu chuyện. Trong thâm tâm em hi vọng rằng mọi chuyện sẽ như em nghĩ. Đôi mắt anh nhìn Hải chăm chú, hai bàn tay đan vào nhau, siết chặt. Anh đang rất bối rối. Hải vừt dứt lời thì ánh mắt anh rời khỏi cậu ấy, thả buông nơi cửa kính. Em đưa mắt nhìn theo một hình dung đang lấp ló phía ngoài. Là cô ấy. Anh hít một hơi dài rồi quay sang nhìn Hải. Em nghe loáng thoáng hai chữ: “Không thể”. Rồi anh đi thẳng ra cửa. Trời đổ mưa to, hai bóng hình trùm vào nhau nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt em. Hải quay đầu nhìn em đầy chua xót. Em mỉm cười. Là nụ cười của kẻ biết mình thật ra là không mất gì.
-Khanh có cần… -Thôi, chở mình ra cái cầu nào đó đi. -Làm gì? – Giọng Hải hoảng hốt. -Chả có chết được đâu. Chỉ là để gió lùa vào mặt vậy thôi. -Ừ - Hải nhẹ nhõm buông lỏng bờ vai.
Ngày thứ bảy.
Hôm nay là ngày tình nguyện. Những nụ cười bất hạnh nhưng đầy nghị lực. Lòng em lại cảm thấy như được lau khô. Là chính mình em hãy còn được khóc được cười. Cũng chẳng đáng lo khi sau chia tay lại đau khổ vì em hãy còn chút cảm xúc xót xa. Cứ nhung nhớ có lẽ là ngày đêm. Nhưng quên anh là điều chắc chắn. Thời gian tạo ra tình yêu thì cũng là thứ duy nhất có thể xóa nhòa nó. Không cố gắng quên anh đâu. Chỉ là không dày vò mình nữa thôi. Và vì nhớ nào đâu phải tình yêu.
1 năm 2 tháng lẻ
Hải chở Khanh Khanh trên con đường nắng như đổ lửa bằng chiếc xe đạp.
- Sao cứ có những đòi hỏi quá đáng thế này, đi làm cả rồi mà chưa lớn sao? – Hải càu nhàu dù chân vẫn đạp hăng say. - Mình biết ơn Hải quá. Hồi Mình thất tình đó. Nên ban cho Hải ân huệ chở mình bằng xe đạp như cái hồi còn bé ấy. – Khanh Khanh ngồi sau lưng Hải lên giọng.
Đúng là đặc ân nhỉ? – Hải lắc đầu nguầy nguậy mà chân thì vẫn không ngừng đạp. – Mà hồi đó tôi có chuyện này không nói cho cậu biết. Đó là….
- Suỵt! Đang lãng mạn, đừng có nói chuyện tầm phào. – Khanh Khanh ngắt lời.
Mặt Trời lên đỉnh đầu, nắng tràn khắp mọi ngóc ngách. Ai cũng muốn lướt xe thật nhanh. Riêng có hai người thì chậm thật chậm. Một thì nghêu ngao hát. Một thì hì hục đạp xe. Bình yên và lành.