Lamborghini Huracán LP 610-4 t
HomeTruyện Ngắn

Ngày thứ mười ở thành phố lạ

Posted at 06/10/2015
Vote: 2
ai.


Ngày thứ năm...

Vỉa hè quanh khu tôi ở rộng và dài. Tôi thích đi bộ thật chậm từ đầu đến cuối đường, đến xem đã đi qua bao nhiêu gốc hoa sữa rồi dừng lại ở hàng nước của bác Tóc Dài. Bác ấy tóc đã ngả bạc và có để râu. Dáng người và nét mặt nghệ sĩ của bác ấy vừa hợp lại vừa không hợp với một ông chủ hàng nước nhỏ ở khu phố cổ. Thỉnh thoảng, bác ấy chỉ cho tôi từng gốc hoa sữa, gốc này bao nhiêu tuổi, gốc này có bị đổ mấy lần, gốc này là chỗ mấy bác bán hàng rong hay ngồi, gốc kia chẳng là gì cả, nhưng nếu thiếu nó thì dãy phố cổ này chẳng còn ý nghĩa. Tôi cứ ngồi gật gù như phản xạ, ngắm những bóng người đổ dài chạy vụt qua những ngọn đèn đường.

Giữa lòng phố cổ có một con phố rất riêng. Giữa thế giới ảo bao la cũng có một góc nhỏ rất riêng của một người rất lạ.

“Nếu hai người không yêu nhau nữa, họ có quyền bỏ nhau. Ngay cả khi hai người yêu nhau ấy là bố mẹ tui, thì tui cũng cổ vũ cho sự đổ vỡ đúng nơi, đúng lúc. Chuyện đó đối với tui chẳng thành vấn đề, nhưng lại là một vấn đề rất lớn đối với mẹ tui. Người lớn có quá nhiều vấn đề, đến mức luẩn quẩn không thể dứt ra được, và dần quen với việc sống trong nhà tù tâm tưởng của chính mình.
Chị Trứng Cút chị ấy khóc. Tui thì chẳng bận tâm. Nước mắt trước giờ vốn chẳng giải quyết được gì. Và cả nước mắt của tui hay của chị Trứng Cút thì đơn giản chỉ là nước muối, thứ nước muối chỉ có thể lau đi chứ không dùng được vào việc gì khác.”

Tôi chống tay lên cằm và tưởng tượng hình ảnh của Vừng. Bạn ấy đeo kính, tôi cũng không hiểu vì sao nhưng tôi đoán chắc là bạn ấy đeo kính. Tóc bạn ấy đen và dài qua vai. Bạn ấy cũng hay chống tay lên cằm mỗi khi phải suy nghĩ gì lâu lắm, y như tôi vậy. Tôi phì cười với suy nghĩ của chính mình, lên giường nằm gác tay lên trán và nhìn trân trân lên trần nhà một lúc lâu. Tôi luôn nghĩ cuộc hôn nhân của bố mẹ tôi là một sự thất bại nặng nề, cho đến khi đọc blog của Vừng. Tôi với bạn ấy, ai mới là người thật sự bất hạnh đây?

Tôi nhổm dậy, khoác vội cái áo và đi bộ ra ngoài đường.


Ngày thứ tám…

Tôi đút hai tay vào túi áo, đứng một mình ở bờ hồ rất lâu, sương phủ kín mặt hồ lúc sáng sớm rồi tan dần khi nắng lên. Tôi đang cố thích nghi với thành phố mới. Tôi không còn thấy xa lạ với cái lạnh buốt giá và bầu không khí đông đúc ngột ngạt ở đây nữa, nhưng từ sâu thẳm vẫn có cái gì đó khiến tôi không thể tìm thấy một mối quan hệ gắn bó thân thuộc nào.

Tôi không muốn ở đây, cũng không muốn quay lại nơi tôi đã từng sinh ra và lớn lên. Một nơi không có ký ức gì, xét cho cùng vẫn tốt hơn một nơi có đầy hoài nịêm nhưng xen lẫn nhiều đổ vỡ. Chỉ có những lúc đọc blog của Vừng và nhìn thấy những nỗi cô đơn bạn ấy đang trải qua, tôi mới cảm thấy lòng mình được an ủi ít nhiều.

“Hà Nội hôm nay lạnh, nhưng tui vẫn muốn mặc quần áo mỏng ra đường để cho tay và chân tê cóng đi. Tui thấy thoải mái khi không có cảm giác gì, để tui không phải quan tâm đến xung quanh nữa. Giá mà có cách để dọn sạch những cảm giác trong tâm can của con người thì tui sẽ xung phong thử nghiệm.”

Tôi cũng muốn được như thế. Tôi muốn được ngồi cạnh bạn ấy để cảm thấy trí óc chúng tôi trống rỗng đi cho mọi cảm xúc xưa cũ dần biến mất. Vừng sẽ đội cái mũ len cũ và khoác một cái áo nhạt màu. Tôi vẽ ra trong đầu hình ảnh của bạn ấy từng tí một.

“Ngày mai tui sẽ ra hồ. Tui sẽ lại ngắm cột truyền hình cao vút lẫn trong sương, đứng ở khoảng sân rộng với cái ghế đá bị vỡ đôi và chờ cho đến khi tay thật lạnh.”

Tôi biết nơi mà Vừng đang nói tới.

Tôi đi bộ ra bờ hồ tìm bạn ấy. Tôi đứng cạnh chiếc ghế đá vỡ một lúc lâu, từ lúc cột truyền hình chỉ là một vạch lờ mờ cho đến khi mọi thứ dần hiện rõ nhưng vẫn không thấy, hoặc những gì tôi tưởng tượng về bạn ấy hoàn toàn sai lầm. Tay tôi tê dần đi. Tôi nắm chặt hai bàn tay trong túi áo khoác và bắt đầu cảm thấy lạnh, nhưng trong lòng thư thái lạ thường. Tôi nhắm mắt, cảm nhận mọi cảm xúc của mình đang dần vơi đi giữa một ngày Đông lạnh. Lá xà cừ rơi xuống mặt hồ, làm mặt nước gợn lên vài đợt sóng nhẹ tênh.

- Mượn không?

Lớp trưởng mới của tôi chìa ra một chiếc mũ len đã cũ đưa cho tôi rồi mũ của cái áo khoác màu kem trứng đội lên đầu.

- Trùng hợp thế nhỉ! - Bạn ấy cười đôi mắt nheo lại đằng sau cặt kính mắt.

- Nếu không phải thì sao?

Tôi quay sang bình thản nhìn Vừng. Cuộc sống của tôi ở lớp mới mờ nhạt đến mức tôi hầu như không để ý ngoại hình của những người xung quanh, hoặc cũng có nhưng tôi không bao giờ ghép nối mọi việc theo một chiều hướng bất ngờ như vậy.

- Tớ đọc blog của cậu nhưng không biết đấy là cậu. Tớ chỉ biết hôm nay tớ phải ra đây để tìm bạn Vừng.

Vừng chìa tay cho tôi. Tay bạn ấy cũng lạnh cóng đi trong bàn tay tê dại của tôi. Chúng tôi chia nhau chỗ ngồi khiêm tốn của chiếc ghế đá vỡ.

- Tớ biết chuyện gia đình cậu. Cô chủ nhiệm có nói sơ qua. - Vừng vừa nói vừa nhìn ra xa, chân giẫm lên một cái lá khô cho đến khi nó vỡ thành những mảnh lá con con.

- Tớ cũn
123
Ngày thứ mười ở thành phố lạ Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Ngày thứ mười ở thành phố lạ

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Thay đổi Thay đổi
    I can cook I can cook
    Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
    Chậu gỗ Chậu gỗ
    Hối hận bao giờ cũng là muộn màng Hối hận bao giờ cũng là muộn màng

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Ăn vạ cuộc đời Ăn vạ cuộc đời (Truyện Ngắn)
    Hội những chàng trai ngốc xít Hội những chàng trai ngốc xít (Truyện Ngắn)
    Hành trình tình yêu của những bức ảnh Hành trình tình yêu của những bức ảnh (Truyện Ngắn)
    Em sẽ nắm tay chị đến hết kiếp này Em sẽ nắm tay chị đến hết kiếp này (Truyện Ngắn)
    Đầu bếp vườn Đầu bếp vườn (Truyện Ngắn)
    C-STAT