'>Tôi cảm giác như có hòn đá tảng đè xuống đầu. Cảm giác tò mò hay nhung nhớ loãng ra nhanh như mây tan sau cơn giông.
Rơi, rơi.
Bất giác, tôi liếc mắt ra ngoài cửa, Mắt Nắng đang đứng ấy, dường như đã nghe toàn bộ câu chuyện. Đôi mắt nàng đỏ hoe, cụp xuống, nàng quay người chạy đi.
Chân tôi như cắm xuống đất, mọc rễ. Tôi thật sự không biết nên làm gì. Tại sao tôi lại gặp Mắt Nắng? Tại sao lại cảm nắng? Tại sao Thượng Đế cướp đi của nàng giọng nói? Rất nhiều câu hỏi tại sao choán lấy tâm trí tôi, nặng trĩu và rối bời.
***
- Mày sẽ bị thiên hạ dòm ngó! – Tên cạ cứng một phán
- Nàng xinh thế cơ à? Sao tao chưa nghe nhỉ? – Tên thứ hai “bình loạn”
- Ờ thì không phải kì thị, nhưng những con người không may mắn thường sống trong thế giới của chúng ta bằng những vỏ bọc ngăn cách với bên ngoài vì mặc cảm. Và mày sẽ không dễ bước vào đâu! – Tên thứ ba gật gù.
Tôi gục đầu xuống bàn, suy nghĩ vẫn xáo trộn và rối lung tung beng. Trước
mắt tôi, một hàng rào vô hình phân cách màu trắng hiện lên, bên kia là Mắt Nắng, đôi mắt thơ ngây và thánh thiện như mũi giáo đâm thẳng vào tâm can tôi.
Lần đầu cảm, nhưng tôi nhận ra thích một người không hề dễ dàng và hoàn toàn không chỉ ngọt như một viên kẹo.
- Làm bạn thì được, yêu đương thì rồ lắm!– Ba tên chiến hữu tiếp tục “quân sư”
- Tao sẽ tìm một em xinh xinh cho mày, cứ yên lòng!
- Tao hi vọng cơn cảm nắng của mày nhẹ và chóng qua. Đừng tự đâm đầu vào rắc rối, bạn ạ!
Mấy tên cạ kéo tôi đi chơi game, đi đăng kí học vài môn thể thao, để chắc chắn tôi không còn rảnh thời gian mà nghĩ ngợi vẩn vơ. Không phải cảm giác với Mắt Nắng đã mất hoàn toàn, không phải tôi ủng hộ quan điểm “tránh được thì tránh cho yên thân” của lũ bạn, nhưng tôi cũng không đủ can đảm để mặc kệ tất cả mà làm theo con tim.
Tôi như đứa trẻ một sáng đầu đông chợt thấy hơi lạnh mơn trên da, liền chui tọt vào chăn không chịu thò chân ra vậy. Chẳng phải con người ta vẫn vì không đủ dũng khí để quyết định một điều gì, dù muốn, dù lưỡng lự, dù không nỡ từ bỏ, để rồi cuối cùng lại nuối tiếc và hối hận sao.
III/ Đồng hồ cát
Tôi gặp lại Mắt Nắng vào một buổi chiều khi nàng đang ngồi trên bệ cây cao trước của nhà kho vườn sau trường. Nắng chiều êm dịu. Khuôn mặt nàng ngước nhìn mây trời, vẫn ánh mắt như lần đầu tôi gặp, trong veo và xa xăm.
Nàng có vẻ hay bùng tiết (như tôi). Tôi đã định sẽ tránh nàng, nhưng thứ gì đó cứ thôi thúc trong ý nghĩ, mạnh mẽ. Và rốt cuộc tôi đã tiến thẳng tới chỗ Mắt Nắng:
- Cậu có vẻ thích mây?
Mắt Nắng nhìn tôi, không còn bối rối như lần đầu. Nàng gật. Tôi ngồi xuống cạnh nàng, đủ gần để cảm nhận mùi hương trên làn tóc ấy.
- Sao cậu thích mây? Nó rất xa và không thể chạm vào.
Nàng im lặng (dĩ nhiên là im lặng). Tôi tiếp tục:
- Hãy thích những gì ở gần và có thể nắm giữ ấy! –Lúc ấy, không hiểu sao tôi lại nói thế, cảm giác như tôi đang nói với chính mình.
Một khoảng lặng khá lâu, Mắt Nắng bỗng quay lại nhìn tôi, ánh mắt long lanh như muốn biểu đạt gì. Nàng huơ tay (có lẽ ngôn ngữ của người câm) nhưng tôi nghệt mặt, tôi đâu hiểu. Giá có mảnh giấy và cây bút thì đã tốt. Chợt, Mắt Nắng nhảy xuống đất, cầm viên đá nhọn và viết lên nền đất. Từng con chữ hiện lên, rõ nét, như khắc vào tim tôi: “Vì mây tự do!”
Rồi nàng ngước nhìn tôi, đôi mắt vẫn trong veo và thơ ngây vậy. Nàng cười.
Có gì đó đang lan ra, nhẹ nhàng, mong manh, như là sương, là gió. Hay là yêu thương…
Tôi vô tình đọc được trong một cuốn sách: “Yêu thương giống như một chiếc đồng hồ cát. Khi lí trí đầy tràn thì trái tim trống rỗng. Khi trái tim đong đầy thì lí trí biến tan!”
Tôi loay hoay tìm lí do phản đối cơn say nắng ngày càng chếnh choáng, rồi chính tôi lại tự gạt phăng đi. Càng cố quên hình ảnh nàng thì nó dường như càng in sâu trong trí nhớ. Và đến một lúc, tôi nhận ra, chiếc đồng hồ cát trong tôi, lí trí đã rỗng!
IV/ Lưỡng lự
Tôi phải nói với nàng tình cảm của mình, đó là điều rõ ràng nhất trong suy nghĩ tôi hiện giờ.
Tôi tới lớp nàng nhưng nàng không ở đấy, cũng không ở phòng y tế. Tôi đoán là ở khu vườn sau, tôi đoán đúng. Nàng có mối quan tâm đặc biệt với những khóm hoa và cây cảnh. Nàng thích những gì thuộc về tự nhiên và tự do, có lẽ vậy.
Mắt Nắng đang bê chậu nước tưới cho bệ cây hôm trước chúng tôi ngồi. Tôi chạy lại đỡ hộ và tưới giúp nàng. Hẳn nàng vẫn nghĩ tôi là một học sinh nam tốt bụng và yêu cây xanh lắm .Hi vọng nàng sẽ không biết ở nhà, tôi thường lấy kéo cắt trụi cây non khi nó vừa nhú được vài lá nhỏ.
- Tôi muốn nói với cậu một chuyện…- Tôi nói mà thấy nghèn nghẹn nơi cuống họng.
Mắt Nắng quay lại nhìn tôi, chờ đợi. Tôi hít một hơi sâu:
- Tôi rất ơn trời vì cậu có thể nghe tôi nói. Thực ra tôi…
Giọng tôi bị át bởi tiếng đập bóng bồm bộp. Mấy thằng chiến hữu lớp khác từ đâu đang chạy tới:
- Ê bùng hả? – Một tên cười nhăn nhở, rồi tự dưng im bặt, có