khóc thầm lặng của tôi vì cuộc tình tan vỡ đó vì tôi luôn vui vẻ, luôn làm cho mọi người vui vẻ.
- Thế còn hôm nay, tại sao em lại khóc. Chuyện đó đã qua lâu rồi mà? - À, là vì Hà vừa gọi cho em! Hà nói Hà còn yêu em rất nhiều và xin lỗi vì không hiểu em, vì khi tình yêu của chúng em quá trong sáng, vì em quá giữ gìn và anh thấy anh không được yêu… - Em vẫn còn yêu Hà? - Không! - Vậy tại sao em khóc? - Em không biết!
Câu chuyện dừng lại khi hoàng hôn vừa tắt! Tôi lại trở về nhà bỏ lại nỗi buồn trên đồng cỏ và thêm 1 lần nữa bỏ quên anh_ người xa lạ cùng câu chuyện của riêng tôi. Tôi cũng không hỏi xem anh tên gì,mà có thể tôi có hỏi nhưng rồi tôi lại quên mất! Lạnh lùng! Tôi quá lạnh lùng! Cũng đúng thôi, vì mọi người vẫn thường gọi tôi là kem đá mà!
Thế nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra, tôi gặp anh ngay trong chính nhà mình và vô tình gặp lại anh trong nhà của cô Hoàn - 1 người quen của gia đình tôi. Anh tên là Vĩnh, đang đi nghĩa vụ công an, anh xin số điên thoại của tôi và cũng không quên lưu số anh vào máy cho tôi. Sau những lần gặp gỡ không hẹn đó anh coi đó là nhân duyên. Tôi cũng rất ấn tượng về những gặp gỡ với anh nhưng tôi không bận tâm nhiều lắm về điều đó, cũng không nhớ nhiều về những gì đã xảy ra giữa 2 chúng tôi vì tôi không muốn mình có những suy nghĩ xa xôi, không cho phép mình mơ mộng thêm 1 điều gì nhưng đằng sau cái sự vô tâm của tôi là 1 sự trái ngược hoàn toàn.
Anh thường xuyên nhắn tin cho tôi.Tôi vẫn giữ sự lạnh lùng của mình với anh. Tôi thường không trả lời tin nhắn của anh, thậm chí có lúc tôi thấy khó chịu vì cách quan tâm rất trẻ con của anh. Sự kiên nhẫn của anh sẽ thua cuộc nếu không có 1 ngày như thế…
Đó là vào 1 ngày mưa, tôi gặp phải nỗi buồn rất lớn, không thể chạy ra đồng cỏ để thả cho nỗi buồn trôi theo dòng nước,bay cùng những cánh hoa bồ công anh trong gió được, tôi đóng chặt cửa phòng lại và khóc thật to nhưng tôi vẫn không sao nguôi được. Có lẽ điều tôi cần nhất lúc này là 1 điểm tựa nhưng tôi sẽ tìm đến ai lúc này? Tôi bỗng cầm điện thoại, nhắn tin và nhấn số gửi đi. Không hiểu sao tôi lại gửi cho anh:
- Anh à, anh đang làm gì đó? Có thể nói chuyện với em được không?
Không thấy anh trả lời .Tôi tự thấy mình kỳ cục! Và tôi lại khóc.
Tiếng chuông điện thoại của tôi đổ, tôi không nghe máy.
Tin nhắn của anh:
- Anh nè! Em sao thế? Lại buồn rồi hả?
Thấy tôi vẫn im lặng anh lại gọi lại lần này thì tôi nhấc máy:
- Anh xin lỗi. Anh ra ngoài không cầm máy nên không biết! Còn bây giờ em có thể nói anh nghe về nỗi buồn của em được không?
Tôi lại khóc và kể anh nghe về chuyện vừa xảy ra với tôi!.Đêm hôm đó, chúng tôi đã trò chuyện suốt 4 tiếng và tôi đã hát cho anh nghe những bài hát mà tôi vẫn thường hát! Anh luôn là người bên cạnh khi tôi khóc, luôn lắng nghe và chia sẻ khi tôi buồn..nó làm tôi thấy rất ấm áp!
Sau buổi tối hôm đó,anh thường xuyên gọi điện cho tôi, chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ. Anh thường ghé thăm tôi vào những ngày nghỉ phép và xin phép 2 bác cho tôi được đi chơi cùng anh_điều mà suốt 1 năm qua tôi không hề làm. Tôi nghĩ chúng tôi chỉ có thể dừng lại ở tình bạn mà thôi. Nhưng vào ngày Valentine anh đã tìm gặp tôi với 2 hộp quà trên tay,anh nói:
- Em hãy là bạn gái của anh nhé!Anh yêu em ! Từ rất lâu rồi! - Xin lỗi, em không thể! Vì em chưa quên Hà,vì vết thương quá khứ chưa lành,và vì em sợ mình bị tổn thương thêm 1lần nữa! Chúng ta sẽ chỉ là bạn thôi, anh nhé!
Anh im lặng, ra về để lại 2 hộp quà cho tôi.Những ngày sau đó anh cũng im lặng đến lạ lùng! Không 1 tin nhắn,không 1 cú điện thoại, không 1 lời hỏi thăm. Tôi thấy lòng trống trải vô cùng! Chưa bao giờ tôi mong chờ chiếc điện thoại rung lên với bản nhạc chuông quen thuộc tôi cài riêng cho anh như lúc này! Đầu óc tôi bắt đầu đảo lộn bởi những suy nghĩ về anh, về những lần gặp không hẹn,những tình cảm và sự quan tâm của anh... Trong tâm trí tôi giờ đây không hề có hình bóng của Hà, mà ngập tràn hình bóng của anh. Tôi đã không còn yêu Hà nữa, không còn nhớ Hà nữa kể từ ngày gặp anh ..Tại sao? Đúng rồi! Tôi đã yêu anh! Nhưng tại sao tôi lại từ chối anh? Vì tôi không dám thừa nhận nó mà thôi! Bất chợt tôi đã cầm máy,nhấn số và gọi..
"Rồi anh ước ra đường anh được sống trong giấc mơ đẹp tươi.Gần bên em không buồn lo,không sợ ta sẽ cách xa nhau. Và anh biết đó là những điều mơ ước hoang đường. Và mỗi đêm anh vẫn ngồi thao thức vì em".
- Alo! Anh nghe.. - Em cũng yêu anh! Em yêu anh mất rồi Vĩnh ạ! Anh sẽ không thay đổi, đúng không? -Ừ! Anh sẽ mãi mãi yêu em, không bao giờ thay đổi! Anh chỉ nói duy nhất điều này với mình em thôi!Mãi mãi không nói với ai khác! Anh hạnh phúc khi yêu em! Chúng ta hãy quên quá khứ và bắt đầu lại, em nhé!
Tôi cảm nhận được rằng những lời anh nói có cái gì đó rất chân thật!Giờ thì tôi không ngần ngại mở 2 hộp quà mà anh để lại trong ngày Valentine. Trong hộp đựng chocolate có 1 mảnh giấy viết: "Em không phải lạnh lùng như kem đá