Ring ring
HomeTruyện Ngắn

Khi nào anh mới thôi quên em

Posted at 06/10/2015
Vote: 7
ột chút, rồi nằm trên ghế sofa đánh một giấc ngon lành trước khi nó kịp pha xong ly cafe nâu huyền sóng sánh. Mùi cafe quyến rũ thơm ngọt quấn lấy căn phòng. Vậy là Giang của nó đã trở về sau hơn 8 năm ở Pháp, về bên nó với những trong trẻo và tinh khôi như ngày rời xa. Giang cuộn tròn trên ghế sofa, cánh mũi phập phồng, từng dải tóc mượt khẽ rung nhẹ, lông mi cong vút nhịp nhàng, cần cổ trắng mướt nuột nà. Nó quan sát Giang tỉ mỉ như người hoạ sĩ nhìn vào nàng thơ của nghệ thuật. Giang ngủ, một bên bậu cửa sổ mờ hơi kính với một chậu hồng chênh vênh, một bên là nó, tập tành để râu và lãng đãng cafe cao nguyên thơm cháy mũi.

5h chiều, Đà Lạt đón cơn tỉnh ngủ của Giang bằng một trận mưa rào se lạnh. Giang lấy ly nước trên bàn, tưới chút đỉnh vào chậu hồng. Từng giọt nước dài kéo cửa sổ thành những chấn song, long lanh phản chiếu vạn vật ngoài đường. Cung đường cong cong lả đi vì mưa, thời tiết cũng muốn héo hon vì mãi lạnh, mãi buồn.

- Mày ơi, tao đói. - Giang lần mò vào căn bếp tí hin, nơi nó đang trổ tài nấu cơm trà. Mùi thơm của trà tiên đánh bông không khí, thấm vào từng hạt gạo trong vắt, chát chát vị xanh xanh của trà, ngọt hậu của gừng, chua chua vị ô mai điểm xuyến.

- Gọi bằng anh đi, con điên! - Nó chun mũi, nó vẫn muốn nó là nó và Giang là Giang của ngày xưa, không bị thời gian hay cách trở địa lí làm cho e dè hay vô tình tạo khoảng cách.

Giang cười hì, nhón tay bốc một viên cơm kẹp thịt, nhét vào miệng nhồm nhoàm. Mắt Giang điêu điêu, thay cho cả lời nói nơi cửa miệng chưa kịp thốt. Nó chống nạnh, "con Giang điên, ai cho mày ăn, gọi tao bằng anh!! Mau!"

Giang ôm nó từ phía sau, nhẹ nhàng, bình thản, miệng vẫn nhồm nhoàm nhai, ngọng ngịu:

- Anh, liệu mày có yêu tao được không? Tùng?

Nó nín lặng, mặc cho Giang ôm nó, nó chợt thấy cơn lạnh dường như về đâu đây, chạy suốt sống lưng, tim nó căng ra vì không khí loãng...

- Có, tao yêu mày được. Vì...

- Vì sao cơ? - Giang ngước lên, miếng cơm chỉ vừa kịp trôi xuống họng, mắt long lanh nhìn.

- Vì tao yêu mày lâu rồi, từ khi mày còn mặc quần rách mông ấy, con điên!

Ngoài kia, mưa tuôn từng đợt nước buốt lạnh, cuốn trôi từng hạt bụi trong không khí, đẩy tầng mây cao thêm vài dặm. Có lẽ, chỉ để kéo vài người trong số chúng ta gần nhau thêm một chút. Hoặc nhiều chút, đâu chừng!

Kỉ niệm và những kỉ niệm...

Vậy là Giang và nó yêu nhau, nhanh chóng, vội vã, cuồng nhiệt cho 8 năm trời xa cách, không hẹn trước, không chuẩn bị, gọn lẹ đến ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng vì sao nó và Giang không yêu nhau sớm hơn, ngỡ ngàng vì sao nó và Giang lại yêu nhau nhiều như thế, ngỡ ngàng vì ti tỉ thứ mà giờ nó mới nhận ra.

1 tuần...

Chậu hoa hồng đã rụng nốt bông hoa cuối, trơ lại mỗi thân cây tua tủa gai, cằn cỗi, xù xì. Giang đã thôi tưới nước và đem chậu hoa đặt trước hiên nhà.

- Có lẽ nó cần mưa hơn là cần nước! - Giang phán gọn lỏn, nhún vai như kiểu mưa và nước chả có gì liên quan tới nhau - Đàn đi anh, Le Papillon, em muốn nghe quá.

Nó ôm đàn, cửa sổ mở, mặc cho từng bụi mưa theo gió bám vào mớ tóc mai trên trán Giang, nhẹ nhàng gảy từng nốt nhạc.

Giang nhẹ nhàng, dù mù tịt về âm nhạc nhưng Giang hát hay, mặc dù đôi lúc ngang phè.

C"est pour que les pigeons roucoulent.

Pourquoi les jolies fleurs se fanent?

Mưa nhiều hơn, rồi to hơn, chiều dần trôi vào ảm đạm, tóc Giang đã ướt mèm, hàng mi nặng trĩu.

- Vì sao những bông hoa đẹp lại héo ?

Cũng như đó là một phần của sự quyến rũ...

Giang nhìn nó, nhoẻn cười.

- Anh không thích câu này, chẳng phải em vừa đem chậu hồng quăng ra ngoài hiên đó sao! - Nó tinh nghịch nháy mắt, tay vẫn gảy từng nhịp đàn.

Giang nhìn nó, dịu dàng, rồi nâng khuôn mặt nó lên.

- Pourquoi les amoureux s‘embrassent?

Nó cười, "C"est pour bien rechauffer nos coeurs or”, anh biết anh trả lời sai, nhưng anh thích như thế này, Je t"aime!"

Và rồi hai người hôn nhau, say đắm, nồng nàn, quyến luyến, ngọt ngào...

Một mùa Đông không lạnh.

"Vì sao những người yêu nhau lại hôn nhau...”

“Là để sưởi ấm trái tim chúng ta"

“Anh yêu em!”

1 tuần trước giờ G

- Anh à, em muốn ăn nem nướng! - Giang nói gọn lỏn, choàng tay ôm nó từ phía sau.

Nó đặt ly cafe nghi ngút khói lên bậu cửa sổ, rực rỡ hoa nadesico, làn bụi mưa tung từng cụm toả vào phòng. Nó nhìn Giang, em gầy và xanh, da vẫn hồng lên từng đợt khi mỗi cơn gió lạnh luồn qua da thịt. Nó bên Giang đã 3 tuần, 3 tuần yên bình quá đến nỗi nó chợt nhận ra có gì đó rất kỳ lạ, đến mức nó không biết gọi tên như thế nào.

- Em muốn ăn cả bánh Căn nữa, và Mì Quảng, Miến Gà. Anh dẫn em đi nhé! Em muốn ăn trước khi em về...

Nó giật mình. Giang về, đúng rồi. Đâu có cuộc vui nào là mãi mãi. Từ những ngày đầu Giang đến, nó chưa từng hỏi khi nào em phải về. Nó quá hạnh phúc, nó quá sung sướng khi Giang kề bên nó, chính vì thế nó quên đi rồi một ngày em cũng sẽ xa. Nó nghe lồng ngực m
123
Khi nào anh mới thôi quên em Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Khi nào anh mới thôi quên em

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Chuyện đêm giáng sinh Chuyện đêm giáng sinh
    Trong veo, anh yêu em Trong veo, anh yêu em
    Mắt của nhỏ Vạn Mắt của nhỏ Vạn
    Con trai không khóc Con trai không khóc
    Như giấc ngủ quên Như giấc ngủ quên

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chia đôi vạt nắng Chia đôi vạt nắng (Truyện Ngắn)
    Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông (Truyện Ngắn)
    Một chút mỗi ngày Một chút mỗi ngày (Truyện Ngắn)
    An Yên An Yên (Truyện Ngắn)
    Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người (Truyện Ngắn)
    C-STAT