Polly po-cket
HomeTruyện Ngắn

Gọi tên cô ấy không ngại ngần

Posted at 06/10/2015
Vote: 13
làm gì hơn, tôi vươn tay tóm lấy chai nước trắng chưa khui, vặn nắp đưa cho San. Rồi tôi cầm cố nhựa nâng cao lên như một tên ngốc:

- Cụng ly không? Kiểu chúc mừng ấy mà…

Cô nhóc “keng” với tôi, mỉm cười yếu ớt. Khi tôi tiếp tục tấn công khay combo thì cô ấy bắt đầu uống chai nước của mình. Vừa uống vừa khóc. Tất nhiên tôi không nghe tiếng nức nở hay cái gì đại loại thế. Nhưng cái chính là cô ấy không kiềm chế nữa. Không ngước lên, tôi vơ lấy nắm giấy ăn, chìa ra bàn. Cô nhóc cầm lấy, chùi đôi mắt ướt nhoen và khe khẽ sụt sịt. Bố khỉ, đấy là thứ âm thanh tôi ghét nhất trên đời. Dù sao bụng tôi cũng đã nguôi sôi réo. Đẩy khay combo sang bên, tôi khoanh tay trước ngực, nhún vai:

- Sao không ăn salad hay bánh mỳ đi. Bạn ăn kiêng ư?

- Không. Có vấn đề chút xíu. Tức là tôi không vui lắm.

- Chỉ vì đón sinh nhật mười sáu tuổi một mình?- Tôi lại muốn phá lên cười thẳng thừng- Này, sao không mặc kệ nó? Thật ngớ ngẩn khi nghĩ nhiều quá và tự làm mình buồn!

- Có lẽ vậy!- Cô nhóc gật nhẹ ủ rũ.

Việc cô ấy đồng ý dễ dàng khiến tôi ngạc nhiên. Tôi vẫn quen lũ con gái trong lớp luôn tìm cách chứng minh tôi sai. Chỉ thế thôi, nhưng cũng đủ biến một người cần phải quan sát tí chút, theo tôi nghĩ là thế.

KEM

Tôi nhìn San kỹ hơn. Đôi mắt to trên khuôn mặt nhỏ thó vẫn hơi ướt, phản chiếu ánh nến. Cảm giác tội nghiệp vẫn thoáng qua. Tôi bỗng muốn làm điều gì đó, kỳ cục chút cũng được, cho cô ấy vui. Một lần nữa, tôi lại nhớ đến lượt đặt món trước quầy. Lần này xếp hàng hẳn hoi. Tôi mang đến sân trường một đĩa kem to uỵch cùng hai chiếc muỗng. Kể ra hai cốc kem thì lịch sự hơn. Nhưng tôi lại hết sạch tiền rồi. Tôi đưa cho San một cái muỗng nhựa có hình con gấu Pooh: “Ăn chung cho vui. Dù sao thì cũng chúc mừng sinh nhật!”

Thật kỳ lạ là tôi có thể nói chuyện được với một cô gái. Chưa từng như thế. Tôi nói chuyện với cô ấy về thiết kế game. Kể chuyện vài tên bạn láo lếu nhưng tốt bụng. San lắng nghe chăm chú, cười thì thào. Cô chỉ nói chút ít về trọ học xa nhà. Về cách làm sao mà buồn khồn khóc. Chẳng hạn khi nào thấy khốn khổ quá thì làm điều gì đó thật mạnh mẽ, như bơi sải chẳng hạn…. Lúc San nói, tôi chăm chú nhìn vào mắt cô ấy. Đôi mắt sáng, trong trẻo của một người giản dị và độc lập.

Đồng hồ chỉ số 8. Tôi ra tiệm Fast food và qua lớp tiếng Anh, học tiếp cho đến 10 giờ. Trên đường về, tự dưng tôi lại nghĩ triền miên những điều linh tinh. Chẳng hạn như khi bị mang từ Hà nội vào trồng ở Phương Nam, mấy hàng cây hoàng lan đang tỏa hương là lạ dọc con đường này có phát hoảng lên không? Nếu một cô gái ngồi khóc lén lút trong tiệm ăn, thì cô ta thật khổ sở thực sự hay đầu óc bị trục trặc?. Tại sao tôi có thể ngồi ăn chung đĩa kem với một người lạ mà không mắc cỡ? Tình cờ chứng kiến một tâm trạng giấu kín của người khác thì có ý nghĩa gì? Đại loại thế…………

Nhưng không sao. Chỉ cần một giấc ngủ sâu, đầu óc tôi sẽ được sắp xếp lại. Tôi sẽ quên sạch mọi cảm giác kì cục của ngày hôm nay..

HỒ BƠI

Những ngày lẻ trong tuần, ở lớp học thêm về, tôi đều đi bơi. Đơn giản là tôi thích nước và tôi bơi giỏi. Tới hồ, việc duy nhất của tôi là bơi và bơi, không nhìn ngó xung quanh. Lên bờ, tôi lao vào phòng tắm, mặc quần áo và phóng về nhà.
Như hôm nay cũng thế. Hồ bơi rất đông. Đến mức các ngăn tủ tư trang đều kín chỗ. Túi quần áo, điện thoại và ví tiền của tôi được cất vào ngăn. Nhưng cặp sách đi học thì phải để trên mặt bàn, ngay quầy phát thẻ. Bơi liền hai suất, mắt tôi đỏ rát. Tôi chỉ muốn về nhỏ vào mắt vài giọt thuốc mắt lạnh. Sau khi thay quần áo, tôi trở ra quầy chộp túi đựng sách cặp. Thẻ xe, vé, chìa khóa tôi cất vào túi quần Jeans. Chỉ nửa mét nữa là đến cửa soát vé, tôi bỗng khựng lại. Chắc chắn tôi không hoa mắt. Nhưng, trước mắt tôi, một cô gái gần như…. Không mặc gì trên người. Nói chính xác là chỉ có một bộ đồ bơi hai mảnh mầu xanh biển. Trên cơ thể mảnh dẻ của cô ấy cái áo tắm ướt đẫm vẫn còn nhỏ xuống từng giọt nước to. Run lập cập, cô ta nói với ông giữ xe đã bị mất túi xách, bên trong có thẻ xe. Cô ta nhờ ông ấy giữ lại nếu ai đó dắt ra khỏi bãi xe bảng số…..Nói xong, vẫn co rúm như cái phao xì hơi, cô ta quay lại vào trong. Tôi gọi to: “San”.

Thật khủng khiếp là cô quay lại. Cô gái bé choắt cũng bơi ở đây. Tôi không nhìn nhầm người, dù tôi chỉ mong như vậy. Tình trạng của San thật kinh khủng. Mọi thứ cô mất sạch. Không điện thoại để gọi về nhà “Trong túi có gì?”- Tôi hỏi “NHững thứ quan trọng và quý nhất!”- Bây giờ thì San khóc. Mắt tôi nhìn sang, liếc sơ qua cô bạn từ đầu đến chân. Có Chúa chứng giám, ngoài cảm giác thương xót trước một cơ thể tái xanh vì lạnh, trong đầu tôi không có chút ý nghĩ tồi tệ nào. Không chút lưỡng lự tôi cởi ngay áo chemise của mình chìa cho San “Mặc vào đi!” Cô bạn lúng túng khoác lên người. Tôi nói tiếp: “Lên xe”!! Tôi chở bạn về nơi nội trú! Thay quần áo khô. Sau đó tìm giấy tờ ra nhận xe về!” Làm theo tất cả mệnh lệnh của tôi, cô bạn nhỏ im lìm, không nói một tiếng nào.

Tôi về nhà khu
123
Gọi tên cô ấy không ngại ngần Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gọi tên cô ấy không ngại ngần

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Chị... sẽ phải gọi em là anh! Chị... sẽ phải gọi em là anh!
    Nắng trong đôi mắt Nắng trong đôi mắt
    Màu máu của anh Màu máu của anh
    Chậu gỗ Chậu gỗ
    Chuyện cô gái thích “ôm” tường Chuyện cô gái thích “ôm” tường

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Tự lập Tự lập (Truyện Ngắn)
    Cà phê Cà phê (Truyện Ngắn)
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi (Truyện Ngắn)
    Bản nhạc xưa quay về Bản nhạc xưa quay về (Truyện Ngắn)
    Áo căng Áo căng (Truyện Ngắn)
    C-STAT