Lamborghini Huracán LP 610-4 t
HomeTruyện Ngắn

Giọt nắng trong tim

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
ào tạm biệt.

Thế nhưng, ngay khi khuất sau hàng rào, sự xuất hiện của cha lại khiến tôi dừng bước. Ông tựa người vào gốc cây, đôi mắt vừa yêu thương vừa xót xa khi nhìn vào ngôi nhà nhỏ. Tôi nhìn bóng dáng cô đơn đó của ông mà cảm thấy nhức nhối và khó hiểu.

Người đàn ông rũ bỏ vợ và đứa con của mình sao lại có biểu hiện như vậy. Ông hối hận rồi sao? Hối hận rồi thì phải bước vào nhà và thay đổi mọi việc chứ, cớ sao lại lặng im đứng ở đây.

Hay là…

Một ý nghĩ vụt qua đầu tôi. Nhanh chóng khiến tôi không kịp nắm bắt hoặc là, tôi không có can đảm để nắm bắt. Nếu như mọi việc không như tôi tưởng tượng thì vết thương gây ra sẽ lại càng lớn hơn. Đến lúc đó, sẽ không có cách nào chữa lành.

Anh. Tôi cần anh. Chỉ anh mới có thể giúp tôi trong lúc này.

Tôi chạy vụt đi. Phía sau tôi, cha vẫn lặng thinh đứng nhìn.


2. Biển rì rào tiếng sóng vỗ. Tôi cởi giầy và vùi hai bàn chân xuống cát. Nước biển mát lạnh lướt qua chân tôi kéo theo những hạt cát, trôi đi.

Tôi đá chân vào những con sóng khiến nước bắn lên tung toé, ướt gấu quần. Dù khoảng không xung quanh chỉ có một màu đen nhưng tôi có thể tưởng tượng ra những bọt sóng trắng xoá và những giọt nước lấp lánh.

Anh đặt ba lô xuống một chỗ khô ráo rồi tiến tới gần bên tôi. Cánh tay rắn chắc ôm ngang vai, xoay mặt tôi về phía anh.

Tôi nhìn sâu vào mắt anh. Tròng mắt màu nâu café ấm áp và hiền dịu đang biểu lộ những cảm xúc chân thật nhất. Một con người khác của anh mà tôi chưa từng được biết.

“ Hãy khóc đi. Đã có anh ở đây.”

Gió lướt qua, cuốn theo giọt nước quanh khoé mi. Vỡ tan. Tôi chớp chớp đôi mắt, cái đầu lắc loạn xạ chỉ để từ chối lời anh nói.

“ Ôi, cô bé ngốc. Vậy hãy để anh khóc cùng em.” Anh tặng tôi một nụ hôn lên trán, thì thầm.

Và tôi oà khóc. Nước mắt rơi thấm ướt bờ vai anh. Những đau khổ, những tủi hờn tôi phải đè nèn bao nhiêu ngày qua theo làn gió và những cơn sóng biển trôi đi xa thật xa. Quanh tôi giờ chỉ còn vòng tay mạnh mẽ và hơi ấm của anh, ôm tôi đến sớm mai.

***

Ánh sáng chói chang khiến tôi bừng tỉnh. Chiếc rèm trắng lay động mở ra quang cảnh của biển vào buổi sáng. Đẹp rực rỡ.

Tôi mệt mỏi ngồi dậy. Tự hỏi bản thân sao lại ở đây và anh đang làm gì. Không để tôi phải suy nghĩ lâu, cánh cửa phòng từ từ mở ra, anh bước vào và theo sau anh, cha mẹ tôi đều đã có mặt.

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của mẹ và gương mặt hốc hác của cha mà đau lòng. Tôi biết cha mẹ chắc chắn đã hốt hoảng và lo sợ vì sự biến mất của tôi thế nhưng, nếu nghĩ được biện pháp nào tốt hơn, tôi đã không phải dùng hạ sách này.

“ Cha mẹ, con…”

Chát.

Đầu óc tôi hoa lên. Má trái đau rát. Tôi ngỡ ngàng nhìn bàn tay cha đang run rẩy trước mặt. Người cha thường lên án phương cách dạy con bằng vũ lực nay lại dành cho tôi một cái tát, vô cùng dứt khoát.

“ Mày làm cái trò gì thế hả? Bỏ nhà đi. Lại cùng một thằng con trai. Mày có biết liêm sỉ không hả?” Cha tôi hét lên, khuôn mặt ông đỏ bừng vì giận dữ.

Tôi hơi nghiêng đầu, nhìn mẹ đang run rẩy khóc, lại nhìn anh cau mày bất lực. Bất chợt, tôi phá lên cười. Nụ cười đắng ngắt.

“ Cha đã từ bỏ hai mẹ con con, sao phải giả vờ quan tâm như thế? Con không cần cha vừa đạp đi rồi lại chạy tới xoa.”

“ Con…con…sao con có thể ăn nói như vậy với cha của mình. Dù ông ấy có làm gì thì vẫn là cha con mà. Hơn nữa, ông ấy đánh con cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi.” Mẹ tôi ngồi vật xuống giường, kêu lên.

“ Vì con? Xin cha mẹ đừng nói là vì con nữa. Cha mẹ là vì chính mình. Đã khi nào cha mẹ hỏi con rằng con muốn làm gì, ước mơ của con như thế nào chưa? Chưa bao giờ, phải không ạ? Cha mẹ chỉ đưa ra ý kiến của mình rồi áp đặt nó vào con. Mẹ muốn con học vẽ, học pi – a – nô nhưng con không muốn, con không thích. À không, con chán ghét nó. Nhưng mẹ hoàn toàn không quan tâm, cái mẹ muốn chỉ là những lời khen tặng khi mang con khoe với bạn bè và hàng xóm. Còn cha, cha muốn con học khối tự nhiên, muốn con sau này học trường kinh tế nhưng con không thích toán, cũng chán lý và ghét hoá. Cái con yêu thích là ngoại ngữ, là ngành ngoại giao kìa. Cha mẹ có bao giờ biết?”. Tôi gào lên trong làn nước mắt. Bao nhiêu phẫn nỗ, bao nhiêu uất ức cứ thế trào ra mà tôi, không có ý định ngăn cản nó. Nếu bây giờ tôi không nói, sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Cha mẹ sững sờ nhìn tôi. Có lẽ họ chưa bao giờ nghĩ tới tôi lại có phản ứng dữ dội như thế này.

“ Và nếu là vì con thì chuyện ly hôn cũng sẽ không giấu nhẹm đi như vậy. Con là con của cha mẹ và chúng ta là một gia đình, vậy tại sao không bao giờ cha mẹ nói chuyện thẳng thắn với con. Con cũng có quyền được biết sự thật và lựa chọn cuộc sống cho chính con cơ mà.” Tôi nghẹn ngào.

Căn phòng chỉ còn tiếng tôi nức nở và lời xin lỗi liên tục của mẹ. Qua làn nước mắt, tôi thấy cha đang chầm chậm bước lại, cánh tay ông dang rộng như muốn ôm trọn lấy hai mẹ con tôi. Thế nhưng, khi chỉ cách chúng tôi vài bước, ông đột ngột ngã xuống.

Bất tỉ
123
Giọt nắng trong tim Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Giọt nắng trong tim

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Chuông gió từ thiên đường Chuông gió từ thiên đường
    Hạnh phúc màu hoàng hôn Hạnh phúc màu hoàng hôn
    Mây có bao giờ ngừng trôi Mây có bao giờ ngừng trôi
    Lời tỏ tình của đá Lời tỏ tình của đá
    Hễ đi là đến Hễ đi là đến

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Nhà có bốn má con Nhà có bốn má con (Truyện Ngắn)
    Trả lại anh hạnh phúc Trả lại anh hạnh phúc (Truyện Ngắn)
    Bến yêu Bến yêu (Truyện Ngắn)
    Sinh dưới chòm sao xử nữ Sinh dưới chòm sao xử nữ (Truyện Ngắn)
    Tôi yêu bạn! Yêu thật lòng! Tôi yêu bạn! Yêu thật lòng! (Truyện Ngắn)
    C-STAT