Sau đợt ốm, San lặng lẽ xếp gọn những thứ liên quan đến anh lại. Cô cũng đổi sim điện thoại, tài khoản online - chỉ để đoạn tuyệt với quá khứ gắn liền với anh.
Thậm chí, San đã chuyển vào Sài Gòn. Cô sợ rằng nếu cứ tiếp tục ở lại chắc cô không thể trụ vững được trước những kỉ niệm cũ. Phải sau nửa năm, San mới tạm đủ can đảm quay về Hà Nội, đối mặt với những thứ cô đã trốn chạy lâu nay.
Gặp lại anh ở tiệc sinh nhật của Ngọc, San thấy: “Sau khoảng thời gian dài như vậy, anh không có gì thay đổi cả - vẫn là sự lịch thiệp thường thấy, vẫn lịch lãm, vẫn phong độ. Còn gì nữa nhỉ? Anh vẫn luôn là sự lựa chọn hoàn hảo của các cô gái… ngoại trừ mình ra.” Ý nghĩ ấy khiến San mỉm cười. Nụ cười ấy là sự pha trộn của nhiều cung bậc cảm xúc: vui có, buồn có, chấp nhận có, thấu hiểu có…
Hồi trước, San cứ nghĩ rằng cô không thể cư xử bình thường với anh… nếu cô có gặp lại anh trên đường đời. Nhưng hôm nay, San lại đối diện với anh, cư xử với anh như với một người lạ… sau tất cả. Những cảm xúc tiêu cực ngày nào đã biến mất như chưa từng có vậy. Trong phút giây ấy, San biết cô đã vượt qua được quá khứ.
Bất giác, San xoay xoay chiếc nhẫn cô đeo nơi ngón áp út. San đã tự mua nó cho mình vào ngày quyết định đoạn tuyệt với quá khứ. Cô coi nó như một tín vật cho lời hứa sẽ vượt qua những chuyện buồn sau khi chia tay.
Giờ, San đã vượt qua được! Chiếc nhẫn cũng đã hoàn thành sứ mạng của nó. San không cần đeo nó ở tay thêm giây phút nào nữa. Nghĩ đoạn, San tháo chiếc nhẫn rồi vòng vào chiếc dây chuyền mà cô đang đeo như một lời nhắc nhở về quãng thời gian qua của cô.
“Vậy giờ mình làm gì tiếp đây nhỉ?”- San nghĩ trong đầu. Như câu trả lời, San rút từ trong ví ra một chiếc sim điện thoại và ném nó xuống sông. “Giờ thì vĩnh biệt thật sự nhé! Mai còn phải mang đống đồ kỉ niệm hồi trước gửi Ngọc đi quyên từ thiện nữa!” Sau đó, San vui vẻ gọi xe đi về chỗ Ngọc.
Duy.
Duy đã theo chân San từ bữa tiệc, lặng lẽ quan sát cô rất lâu… từ xa. Cũng như San, Duy đang ngập trong dòng suy nghĩ của riêng anh.
Tối nay gặp San ở bữa tiệc Duy cứ nghĩ San sẽ chẳng dám nói chuyện với anh. Nhưng, anh không ngờ San lại có thể trò chuyện thoái mái với anh như với một người xa lạ chứ không phải là người đã từng yêu, đã từng rất yêu. Suýt chút nữa, Duy cũng tin họ gặp nhau lần đầu dù có gì đó không thật sự thỏa đáng.
Người con gái tên San đó có cái gì rất thân quen mà cũng có cái gì đó rất lạ. San mà Duy quen là người dịu dàng, mong manh, hay e thẹn, nhút nhát với mái tóc đen mượt dài hiếm thấy. Còn người con gái tên San đứng trước mặt anh thì ngược lại - hiện đại với mái tóc ngắn nhuộm nâu đỏ, bộ váy dự tiệc hợp thời trang, trang điểm đẹp, tự tin, cá tính.
Lúc Duy nhận ra chỗ mà San đang đứng trên cầu là chỗ nào, anh hiểu rằng hai người con gái đó là một, chỉ khác thời điểm Duy gặp. San đang giả vờ như chưa từng quen biết anh bất chấp quá khứ. Dĩ nhiên ở thời điểm hiện tại, anh là người lạ với San… sau tất cả.
Tự nhiên Duy có cái suy nghĩ: “Đó cũng là điều bình thường. Chia tay nhau rồi! Cả hai người họ không thể coi nhau như kẻ thù khi đã từng yêu nhau rất nhiều. Cũng không thể là bạn với từng ấy những kỉ niệm thời còn yêu nhau. Lựa chọn tối ưu nhất là coi nhau như hai người xa lạ - không hơn không kém.”*
Chia tay là điều tất yếu khi Duy không còn tình cảm với San. Cô không hiểu điều đó nên đã cố gắng níu kéo anh, cố gắng hàn gắn một cái gương vỡ. Anh biết: “Gương vỡ, gắn lại sẽ lành. Tuy nhiên, hình ảnh thu được sẽ là những hình ảnh méo mó. Đã méo mó như vậy thì nên thay một chiếc gương mới thì hơn.”
Hậu chia tay, với tính cách của San, anh mặc nhiên gán cho San sự bi lụy, yếu đuối, không thể nào vượt qua được chuyện buồn này. Anh không ngờ San đã chọn cách đối mặt với nó. Cô thay đổi, chấp nhận nó như vốn dĩ nó đã vậy. Thậm chí, San còn vượt qua được trong nửa năm ngắn ngủi.
Cách đây không lâu, Duy có hỏi thăm Ngọc về San. Anh chẳng tin vào những lời Ngọc nói. Nhưng lúc này đây, anh tin nó là sự thật.
- Ngọc! Dạo này, em có liên lạc với San không?
- Thi thoảng thôi anh ạ. Vì San cũng bận rộn!
- Anh tưởng…
- Em không biết điều anh tưởng có thật không nữa. Vì, giờ San cứ như chưa từng có chuyện gì ấy. Em cứ cảm giác San coi như không biết đến sự hiện diện của anh. Trước, em có hỏi nó có nhớ anh không. Nó tỉnh bơ hỏi lại em xem anh là ai nữa cơ. Nếu vô tình gặp ngoài đường chắc anh chẳng nhận ra nó nữa ấy chứ.
Dòng suy tư ấy bị dừng đột ngột lúc Duy thoáng thấy San ném cái gì đó đi. Duy ngẩng lên thì đã thấy bóng San đang xa dần tầm nhìn của anh. Duy nói thì thầm như một lời nhắn gửi đến San: “Em đã làm rất tốt! Chỉ có 6 tháng ngắn ngủi thôi mà em đã vượt qua được chuyện này. Sống tốt em nhé! Anh sẽ luôn là một người bạn đặc biệt của em.”
Lựa bạt :Chia tay là điều chẳng ai mong muốn cả. Bạn sẽ có nhiều cách để đối diện với việc chia tay. Bạn sẽ tiếp tục níu kéo người ấy, để tiếp tục duy tr