hi đã 6 năm trôi qua chúng tôi chưa một lần gặp lại?
Tôi đã rất thành thật. Tôi đợi câu chuyện của cậu đấy Jun.
Na.
***
California
Gởi Na!
Trung không phải vì giận dỗi mà không liên lạc với cậu suốt một thời gian dài. Mà là vì Trung sợ đánh mất tình bạn với cậu. Cậu ấy sợ nghe cậu trả lời “không” khi cậu ấy hỏi “Na làm bạn gái mình nhé?”. Vì thế, trong những ngày cuối cùng ở Việt Nam, Trung đã rất buồn.
Làm sao mà tôi biết rõ vậy? Để tôi kể cậu nghe câu chuyện của mình nhé!
Tôi là người Việt Nam. Cậu sẽ rất ngạc nhiên nhỉ? Bao lâu nay, cậu vẫn nghĩ tôi là một người Mỹ mà cậu quen qua một hoạt động thiện nguyện Quốc tế trên mạng internet. Cậu trao đổi email với tôi bằng tiếng Anh và tôi mừng là bây giờ cậu đã giỏi thứ tiếng này.
Lúc ở Việt Nam, tôi yêu một cô gái học cùng lớp và đến bây giờ tôi vẫn yêu cô ấy. Đó là một người vô tâm và cực ngốc nghếch. Trong khi tất cả bạn học đều biết tôi thích cô ấy mà nhân vật chính là cô ấy lại không nhận ra. Những ngày cuối cùng ở Việt Nam, tôi rất muốn thổ lộ tình cảm nhưng lại không dám. Tôi sợ câu trả lời của cô ấy sẽ làm tim tôi tan nát. Thế rồi, vào ngày cuối cùng gặp nhau, tôi đánh liều hôn cô ấy nhưng lại bị tát rõ đau. Tôi đã sợ cô ấy ghét mình. Tôi thật quá trẻ con khi không dám đối diện với cô ấy một lần nữa. Thay vào đó, tôi chọn cách dõi theo cô ấy từ xa.
Những lần về Việt Nam, tôi chờ cô ấy ở những nơi chúng tôi thường tới. Tôi gặp cô ấy rất nhiều lần nhưng cô ấy không nhận ra tôi. Vì lúc còn ở bên nhau, tôi khá gầy nhưng sau khi qua Mỹ, tôi có tập gym nên người vạm vỡ hơn. Bên cạnh đó, tôi còn cố ý nhuộm tóc để cô ấy không nhận ra. Tôi có chút khấp khởi khi thấy cô ấy vẫn nhớ những nơi kỷ niệm, “có lẽ cô ấy cũng có tình cảm với mình”. Thế nhưng tôi đang đi du học. Tôi sợ cô ấy sẽ không đồng ý chờ đến lúc tôi về. Mỗi lúc cô ấy nổi hứng dạo phố, tôi sẽ lẽo đẽo theo sau. Tôi biết rất nhiều thông tin về cô ấy nhưng cô ấy lại không biết là có một kẻ âm thầm điều tra về mình. Tôi lén chụp rất nhiều hình của cô ấy như trước đây và ngắm chúng mỗi khi tôi nhớ.
Tôi gởi qua cho cậu một tấm hình của cô ấy – tấm tôi thích nhất.
Tháng sau tôi về Việt Nam và không qua Mỹ nữa. Tôi đã hoàn thành xong chương trình học. Tôi sẽ lấy hết can đảm thổ lộ với cô ấy. Tôi mong cô ấy sẽ trả lời “Em đồng ý!”, khi tôi nói “Em làm bạn gái anh nhé!”.
Na à! Đây là email cuối cùng Trung gởi cho Na trên đất Mỹ này. Chuyện tiếp theo là ở Việt Nam. Đợi Trung nhé!
Bye Na!
Trung.
***
Đây là câu chuyện tôi muốn kể khi trở thành một bà lão. Trong câu chuyện của mình, tôi chiêm nghiệm rằng định mệnh – dù xấu hay tốt – luôn gây cho con người nhiều cảm xúc. Tấm hình mà Jun, đúng hơn là Trung gởi cho tôi trong email cuối cùng là tấm chụp lén tôi khi đang ngủ gật trong lớp với miệng chảy đầy dãi. Tôi đã vừa khóc vừa cười khi xem nó. Một tháng sau, Trung đến gặp tôi với bó hoa trên tay và tôi đã nói “Em đồng ý!”. Và một năm sau đó, vào ngày hôm nay một lần nữa tôi đã lặp lại câu nói “Em đồng ý!” khi Trung ngỏ lời cầu hôn tôi.