Duck hunt
HomeTruyện Ngắn

Đợi nắng về trong mắt em

Posted at 07/10/2015
Vote: 8
nện vào người mỗi đứa một cái nhẹ, lại nhe răng cười trêu chọc chúng nó. Chúng nó tôn tôi là đứa si tình nhất trên thế giới này, có cái nhìn lạc quan nhất trên đời, tôi cũng mặc. Khách đến Son đông hơn vào giữa buổi trưa vì khi ấy mọi người tan học, tan làm đều tranh thủ ghé qua ăn uống, thư giãn tại Son. Tôi cùng mấy đứa bạn hôm nay làm nhân viên bàn, giống như một số ngày vắng Phan, tôi vẫn chưa tuyển nhân viên phục vụ mới.

2. Son dường như quá tải vào mùa hè. Trời nắng và oi bức, một góc nhỏ trong quán Son lại mát lành và dịu dàng tĩnh tại, thế nên khách đến chơi với Son đông hơn. Các bạn trẻ tranh thủ tụ tập trước giờ đi học ôn ở lớp thi cấp tốc, một vài đôi tình nhân hẹn hò đã lấy Son làm chốn dừng chân quen thuộc. Có lần, tôi còn bắt gặp một cô gái nửa đêm đến gõ cửa Son, vội vã lau nước mắt trên mi rồi nhìn tôi bối rối.

- Em và bạn trai giận nhau. Hôm nay em mới biết anh ấy sắp đi xa. Có lẽ, trước khi đi anh ấy đã qua đây. Em muốn tìm lại chút gì đó… của bọn em…

Tôi hơi nhíu mày, vẫn nghĩ con gái có cần thiết phải khổ đến thế không? Điện thoại có sao không gọi? Địa chỉ nhà riêng của nhau chắc cũng biết, sao không tới đó tìm? Không nhất thiết phải nửa đêm nửa hôm chạy đến một quán café xa lắc. Nhưng tôi vẫn mở cửa cho cô ấy vào. Khi cùng cô gái lục tung tất cả mọi ngõ ngách mà nghĩ rằng có thể người yêu để lại lời nhắn nhủ gì đó, tôi mới phát hiện ra rằng nhiều người yêu nhau hẹn thề với nhau tại Son hơn tôi tưởng. Tim tôi đập nhanh và mạnh, bỗng nghĩ ngợi sẽ thế nào nếu sờ tay sượt qua một vài dòng chữ có dòng nhắn gửi cho mình. Tôi đã suýt bị đóng đá ngay khi dòng chữ ấy được phóng to trong tròng kính. Đưa tay lên đẩy gọng kính cao hơn, tôi nhâm nhẩm.

“Hôm nay anh chủ đã cười, một nụ cười thật đẹp. Có cảm giác như lúc anh không biết em đang dõi theo, anh sẽ ổn hơn. Và sự thật là vậy, nhỉ?”

Dòng chữ được ký tên gọi gàng bằng chữ “P” và chữ ký của Phan. Tôi nhận ra chứ, vì em đã ký ít nhất một lần trước mắt tôi khi hai đứa chúng tôi ngồi ký hợp đồng lao động. Nhưng nét chữ bị phủ mờ bởi nhiều tầng chữ khác đè lên nhau. Tôi cũng không hiểu có điều gì kỳ lạ khiến tôi đọc trôi chảy không vấp váp chút nào những dòng chữ ấy.

Giống như cách tôi thấu hiểu Phan, bằng tất cả tình cảm và mong chờ của mình.

- Xin lỗi, nhưng anh có thể tuyển nhân viên không? Hoặc tôi sẽ đi làm không lương cho Son?

- Chỉ vì cô muốn chờ anh bạn ấy?

Cô gái vuốt vuốt những phiến lá xanh thẫm ngập trong bóng tối, chỉ thi thoảng ánh lên một sắc vàng nhợt nhạt từ bóng đèn tròn bật vội phía giữa quán. Tôi bối rối. Tiếp tục là một nhân viên mới đến với Son vì vội vàng chờ đợi một người thương khác. Rồi Son sẽ cưu mang những trái tim bỏng rát này sao? Tôi vẫn nghĩ chỉ riêng tôi và Phan là đã quá đủ cho những trái tim lạc đường thương nhớ. Khách hàng đến với Son nên được hạnh phúc trong lứa đôi.

- Tôi không nghĩ mình sẽ nhận thêm nhân viên mới…

- Đằng nào Phan cũng chưa đến làm ngay, có thể cho tôi một cơ hội không?

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, gọng kính suýt chút nữa thì rớt xuống chấm vào môi.

- Tôi là bạn của Phan. Phan nói sẽ không đến với Son một thời gian nữa.

- Vì muốn lảng tránh tôi?

- Anh sẽ cho tôi vào làm chứ?

Công cuộc trao đổi thành công. Cô ấy sẽ vào làm, ý tôi là bạn của Phan sẽ tiếp tục công việc của Phan. Và tôi, có đôi chút thông tin về em. Như vậy cũng không phải là không tốt, với Son, và với tôi cũng như với cô nhân viên mới kỳ lạ ấy.

3. Kể từ sau ngày hôm đó, Son có thêm nhân viên mới, nhanh nhẹn và hoạt bát, chỉ có điều lúc nào nhìn vào mắt cũng thấy buồn rười rượi. Chuyện về chàng người yêu cũng mau chóng được kể cho tôi nghe. Chúng tôi vẫn làm một vài chương trình radio cảm xúc trước đây giống như hồi Phan còn làm ở quán. Vậy mà thoắt cái đã tròn tháng kể từ ngày quán có nhân viên mới. Mọi công việc ở Son trôi chảy hơn, không vấp váp như hồi tôi phải vật vã làm một mình khi Phan đi. Tuy vậy, thi thoảng ngồi tính sổ sách bên phía bàn đối diện với chỗ MC đọc câu hỏi trong chương trình radio cảm xúc, tôi lại thấy nhớ Phan.

- Anh chắc là nhớ Phan lắm nhỉ?

Tôi không trả lời, vờ tiếp tục bấm loạn vào máy tính con con, những con số sai lè, không cho ra nổi một kết quả nào cả.

- Thật ra thì… trưa nay Phan có ghé qua, nhưng lúc ấy anh đi vắng. Em định gọi cho anh nhưng Phan vội về.

Tôi vẫn tiếp tục im lặng như thể câu chuyện không phải kể về Phan, về người mà tôi vẫn nuôi thương nhớ. Bất giác bàn tay tôi có một hơi ấm sượt qua, lúc ngước mắt lên nhìn thì mọi thứ trở về vị trí cũ.

- Em cũng mong sao có một người nhớ và thương em nhiều như anh thương Phan. Bạn trai em… thật tệ!

Cô gái bỏ đi, tôi nhún vai nhìn ra phía ngoài trời tối thẫm, màu đen như mực. May thay trăng rằm sáng rõ được một khu nên không còn thấy lòng chông chênh nhiều nữa. Tôi cầm điện thoại đang đặt trên bàn, bỗng dưng muốn nhắn gửi đến một người vài câu sến súa. Chẳng hạn như tôi thấy nhớ em, Son thấy cầ
1 ... 34567
ĐẾN TRANG
Đợi nắng về trong mắt em Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đợi nắng về trong mắt em

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Màu máu của anh Màu máu của anh
    Em là cô bé HIV còn trinh! Em là cô bé HIV còn trinh!
    Phố Mùa Đông Phố Mùa Đông
    Lời thú nhận của mặt trăng Lời thú nhận của mặt trăng
    Như một thoáng chớp mắt Như một thoáng chớp mắt

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chú thợ giặt đồ Chú thợ giặt đồ (Truyện Ngắn)
    Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi (Truyện Ngắn)
    That cold day, that cool guy That cold day, that cool guy (Truyện Ngắn)
    Con trai khâu vá Con trai khâu vá (Truyện Ngắn)
    Chúng tôi là những thằng ngu Chúng tôi là những thằng ngu (Truyện Ngắn)
    C-STAT