Duck hunt
HomeTruyện Ngắn

Củ Cải và Cà Rốt

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
g trả lời mail của Củ Cải. Việc làm thêm ở cửa hàng tôi đã nghỉ từ lâu. Số điện thoại đã thay một thời gian trước. Củ Cải không biết nhà tôi. Cậu ấy chẳng có cách nào liên lạc với tôi ngoài mail. Chắc cậu ấy vẫn nghĩ tôi bận chưa check mail được.

Bất ngờ gặp lại cậu ấy ở bến bus cùng “người ấy”. Thấy buồn! Củ Cải vẫn cười tươi như thế, bên một người không phải tôi. Đúng là không có cơn gió này, thì sẽ có cơn gió khác khiến chuông kêu leng keng. Tôi suy cho cùng cũng chỉ là một người bạn, đơn giản chỉ là bạn thôi.

Và tôi vẫn im lặng không trả lời mail của Củ Cải.



Vài ngày sau vào một buổi tối, điện thoại nhà tôi rung lên. Bố mẹ đi nghe hòa nhạc nên chỉ có mình tôi ở nhà. Tôi nhấc máy, vọng vào tai tôi một giọng nói quen thuộc:

- Huy à?

- Không, ai đấy?

- Ơ… Bác cho cháu gặp Huy được không ạ?

- Cháu là ai? bao nhiêu tuổi? nhà ở đâu? bố mẹ làm nghề gì? là gì của Huy? gọi Huy có việc gì?

- Ơ…

- Ơ quả mơ, trả lời nhanh không bác cụp máy giờ

- Này, sao cậu cứ thích trêu đùa tớ như vậy hả?

- Hì, sao cậu biết số điện thoại nhà tớ thế?

- Mai cậu rảnh không?

- Rảnh bình thường.

- Mình gặp nhau đi!

- Làm gì cơ?

- Tôi… nhớ cậu!

My cười, đọng lại trong tôi những cảm xúc không tên. My đã không còn gọi tôi là Cà Rốt. Thôi thì từ nay, My không còn là Củ Cải của riêng tôi nữa. Một chiếc chuông gió, không có cơn gió này, sẽ có cơn gió khác khiến nó leng keng, leng keng…My hẹn tôi ở một quán cafe nhỏ. Tôi cứ lưỡng lự không biết có nên đi hay không. Gặp nhau, biết nói với nhau điều gì đây? Hộp hoa khô mua tặng My, dù đã bị bàn tay tôi làm hư mất một nửa, nhưng tôi vẫn đặt nó trên bàn học của mình.

Một ngày không mưa, My ngồi đợi tôi ở một góc Hà Nội, nơi có thể nhìn ra Hồ Tây và cả một vùng trời rộng. Tóc My dài nhanh thật. Hồi còn ở nhà, My hãy buông cho những lọn tóc lòa xòa ngang vai, che đi một phần gương mặt bầu bĩnh của cậu ấy. Giờ cậu ấy để kiểu tóc uốn hơi gợn và buộc cao lên. Tôi gần như không nhận ra nếu My không gọi.

- Cậu đến lâu chưa?

- Mới thôi, cậu gọi đồ uống đi.

- Ừ! ^_^

- Người ấy đâu rồi?

- Ai cơ?

- Anh ấy?

- À, anh ấy có việc bận đột xuất mất rồi.

Chúng tôi cũng nhanh quên đi “anh ấy” và hòa vào những câu chuyện của nhau. My không ngồi bên cạnh tôi như ngày xưa hai đứa vẫn thường ngồi ngắm mưa ngoài cửa sổ. Cô ấy ngồi đối diện, cách một cái bàn thôi, mà sao tôi thấy xa xôi đến thế. My kể về cuộc sống của My ở Nhật, về cảm giác lạc lõng và nhớ tôi như thế nào. Về những lần đầu My gặp gỡ anh bạn trai của My. Về những cảm xúc trong trẻo của tuổi trưởng thành. My rẽ được sang rất nhiều con đường. Còn tôi vẫn chỉ đứng yên một chỗ, nhìn về một người. Và giờ đây tôi đang đứng yên, nhìn người tôi yêu thương bước sang một con đường khác không có tôi bên cạnh.

- Tôi có đăng ký dự party chia tay học sinh cuối cấp của trường mình cuối tuần này. – My nói với tôi

- Ừ, thì cậu cứ đi thôi

- Anh ấy cũng sẽ tới đó. Anh ấy là cựu học sinh của trường mà.

- Ừm…

- Cậu đưa tôi đi thuê váy dạ hội nhé!

- Sao không bảo anh ấy đưa đi?

- Anh ấy bận lắm. Với cả thực ra anh ấy cũng hơi vô tâm, chẳng để ý đến những việc đó đâu.

Tôi thắc mắc, tại sao My lại thích một người như thế được. Trả tiền cafe, tôi ra cửa dắt xe. My nhìn tôi cười tít mắt, nụ cười không thể lẫn vào đâu được.

- Oa, cậu vẫn giữ cái xe đạp đó à!

- Không, tôi đi xe máy rồi. Nhưng hôm nay tự nhiên lại dắt nó ra đi.

- Tôi không thích xe máy, thích đi xe đạp với cậu cơ.

My trèo lên xe, vẫn cái cách nhảy tót lên yên sau của Củ Cải. Tôi đạp xe đưa My đi lòng vòng quanh hồ, buôn thủ thứ chuyện rồi mới đến cửa hàng thuê trang phục dạ hội. My chọn cho tôi một bộ đóng thùng quần Tây áo trắng và đeo nơ đen ở cổ. Còn cậu ấy chọn chiếc váy dài trắng may ren trang trí cầu kỳ. My không hề thử, cứ bảo chị chủ cửa hàng gói váy cho cậu ấy. Còn phần tôi, My bắt tôi phải đồ cho cậu ấy xem. Tôi vào phòng thử đồ rồi bước ra. My nhìn tôi ngỡ ngàng một lúc. Rôi cậ ấy cười:

- Nhìn cậu như con chó chihuahua ấy, con chó đeo nơ

- Cậu là con chó mặt phệ thì có.

Tôi cốc đầu My một cái rồi vào thay lại đồ. Chở My về nhà. Những ngày nhàn nhạt lại trôi qua. Thi thoảng My nhắn tin cho tôi than thở về anh bạn trai của cậu ấy. Tôi chỉ ậm ừ rồi nói sang chuyện khác. My kêu buồn, tôi đưa My đi dạo, mua kem cho cậu ấy ăn. Có lần, ngồi sau xe đạp, My hỏi tôi:

- Sao cậu tốt với tôi vậy Huy?

- Ừm.. Vì chúng mình là …bạn!

- Chỉ là bạn thôi sao?

- Ừ, là bạn!

My lại cười, thanh âm trong trẻo như chuông gió. Leng keng, leng keng…

Đêm dạ hội đông học sinh đã ra trường đến dự. Sau một hồi thay thay thử thử trước gương, tôi quyết định cất bộ trang phục đã thuê đi và mặc quần jean áo trắng như bình thường. Chen chúc đi tìm My giữa dòng người, tiếng hò hét, tiếng hát, tiếng nhạc trộn lẫn
12345
Củ Cải và Cà Rốt Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Củ Cải và Cà Rốt

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Bình minh trên núi Bình minh trên núi
    Điểm Tựa Điểm Tựa
    Cá nhỏ ngược dòng Cá nhỏ ngược dòng
    Những buổi chiều ngang qua làng tôi Những buổi chiều ngang qua làng tôi
    Hãy giả vờ yêu em được không? Hãy giả vờ yêu em được không?

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Cứ thế này mãi thì thích nhỉ Cứ thế này mãi thì thích nhỉ (Truyện Ngắn)
    Yêu một Hoàng tử Ếch Yêu một Hoàng tử Ếch (Truyện Ngắn)
    Như Mùa Đông rớt xuống Như Mùa Đông rớt xuống (Truyện Ngắn)
    Ngọt ngào và đắng chát Ngọt ngào và đắng chát (Truyện Ngắn)
    Nắng trong đôi mắt Nắng trong đôi mắt (Truyện Ngắn)
    C-STAT