Tôi yếu ớt nhìn tất cả khung cảnh đó, ăn từng muỗng cháo mẹ đút. Tôi cảm thấy mình luôn sống giữa tình thương, dù tình thương đôi lúc được thể hiện bằng cách tôi không mong muốn. Nó làm tôi đau đớn, nhưng chẳng có sự đau đớn nào lớn hơn sự đau đớn tôi tự dành cho mình.
Anh Khanh cho đĩa vào máy. Giọng hát Jason Mraz nghe thật mộc mạc.
It takes some good to make it hurt It takes some bad for satisfaction La la la la la la la life is wonderful.
Tôi chìm vào trong lời tự sự đầy chất thơ đó. Anh Khanh khẽ nắm lấy tay tôi, anh luôn là một người anh rất tuyệt vời.
“Anh xin lỗi vì đã để lại cho bé một cái bóng quá lớn. Nhưng anh đã tặng bé những cuốn Harry Potter với hi vọng bé có thể tự lựa chọn sống trong cái bóng như Ron hay trở thành những người biết tận hưởng cuộc đời như Fred và George. Molly luôn yêu quý những đứa con của bà, dù đó là đứa tài giỏi hay quậy phá, thiên tài hay hết sức bình thường. Anh đã mong bé hiểu.”
Anh Khanh ngồi xuống cạnh giường. Ánh mắt buồn thiu và da diết.
“Anh không dám khuyên nhủ thẳng thắn bé. Vì anh sợ bé sẽ cho rằng anh áp đặt. Nhưng anh thật ngốc nghếch khi để bé một mình như vậy. Anh xin lỗi.”
Tôi cảm thấy nước mắt mình rơi theo từng lời anh nói, vội nhào đến ôm lấy anh. Cửa sổ để lọt vào một tia nắng trưa. Tôi thích thú cảm nhận nó rọi lên mi mắt mình.
Dù chỉ là vì một điều nhỏ nhặt, cuộc đời này luôn đáng sống biết bao! Cho mỗi giây, phút qua…