HomeTruyện Ngắn

Chân trời có nắng

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
ển xanh lấp lánh và rực rỡ. Một ngày nắng thật sự rất đẹp!

Tôi cúi xuống xắn ống quần, cởi dép, sau đó bước ra xa hơn. Nước ngập tới cổ chân, rồi tới mắt cá chân tôi, rồi ống đồng, đến khi nước ngập đến đầu gối tôi mới chịu dừng lại. Nước biển ào ào đập vào chân như muốn xô tôi ngã, nhưng tôi biết tôi sẽ không ngã. Quyết định từ bỏ Phong đau khổ đến thế mà tôi còn giữ cho mình đứng vững được, những con sóng này vẫn còn quá yếu ớt để có thể xô đổ tôi. Nhưng dù vậy, đột nhiên tôi lại nghĩ, giá như mình có thể chìm vào làn nước mát trong này mà không cần phải nổi lên nữa, thế thì tôi chẳng cần phải đau khổ mà chọn lựa như lúc này.

- Cậu có nhớ, cách đây rất lâu, các cậu đã từng hỏi tớ, nếu cả cậu và Phương cùng không biết bơi, khi hai người ngã xuống biển thì tớ sẽ cứu ai trước hay không?

Tiếng nói của Vũ Phong thình lình vang lên ở sau lưng khiến tôi phải quay đầu lại. Phong đứng trên bãi cát, ngay phía sau, sóng xô bờ tràn tới ngay trước mũi giầy của cậu ấy, sau đó lại rút lui trở lại. Phong mỉm cười nhìn tôi. Tôi ngây dại ngắm nhìn gương mặt mà mình đã khắc sâu vào tận trong lòng ấy. Dưới trời xanh, biển xanh, nắng vàng, tôi thấy đôi mắt cậu ấy cũng tràn ngập một màu xanh, khiến cho tôi đột nhiên ao ước được trầm mình vào trong đó, vĩnh viễn không cần trở lại nữa.

Câu hỏi của Phong làm cho tôi sững lại mấy giây, không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ cái chuyện từ ngày xửa ngày xưa đó. Ngày ấy tôi và Phương đã từng hỏi Phong, nếu cả hai chúng tôi đều rơi xuống biển thì cậu ấy sẽ cứu ai trước. Sau đó, Phong cười và đáp một cách hồn nhiên: “Tớ sẽ cứu cả hai. Nhưng đừng lo, tớ sẽ dạy các cậu tập bơi, như thế thì cả đến khi không có tớ, nếu như các cậu có ngã xuống, các cậu vẫn có thể tự bơi được rồi.”

Bây giờ tôi cũng rất muốn biết, nếu như chuyện đó thật sự xảy ra, thì cậu ấy sẽ cứu ai?

Phong vẫn nhìn tôi, như chờ đợi tôi nói một câu gì đó. Tôi di chuyển ánh mắt, cố gắng lấy cho mình một chút dũng khí, sau đó đáp:

- Tớ hy vọng cậu sẽ cứu Phương.

Phong cười. Nụ cười xán lạn khiến cho tôi càng bối rối. Tại sao cậu ấy có thể cười tươi như thế trong khi tôi cảm thấy bản thân quẫn bách muốn chết rồi?

- Tớ cũng đoán cậu sẽ nói như thế. Cậu lúc nào cũng cứ nhận thiệt thòi về cho mình.

- Không phải… – Tôi lắc đầu. – Tớ nói vậy vì cả hai chúng ta đều biết, Phương không biết bơi, còn tớ có thể. Tớ sẽ tự cứu được mình.

Nụ cười vụt tắt trên môi Phong. Cậu ấy nhìn tôi một cách nghiêm túc, sau đó đề nghị:

- Cậu vào bờ đi. Phơi nắng nhiều sẽ dễ bị cảm lắm, sắp thi tốt nghiệp rồi đấy, đừng để bị ốm.

Nói rồi Phong quay người và đi về phía hàng dừa, nơi có hai chiếc xe đạp đang dựng cạnh nhau. Túi đựng sách vở của chúng tôi cũng để ở đó. Khi tôi xách đôi dép về tới nơi, Phong đã ngồi sẵn ở dưới bóng một cây dừa, bàn tay bốc lên từng nắm cát, khẽ nghiêng cổ tay, cát từ từ rơi từ trong tay cậu ấy xuống, giống như một cái đồng hồ cát đang chảy vậy. Phong lặp đi lặp lại những hành động đó như một trò chơi yêu thích, đến tận khi tôi ngồi xuống cạnh cậu ấy, Phong vẫn không dừng lại. Dòng cát gặp gió bay lệch đi, bắt cả lên hai chân vẫn còn chưa kịp khô của tôi.

- Lần này là lần xạ trị thứ bao nhiêu rồi? – Phong đột ngột quay sang hỏi.

- Không biết nữa. Nhưng bác sĩ nói việc ấy cũng chẳng kéo dài thêm được bao lâu nữa. Cậu ấy yếu quá rồi. – Tôi lắc đầu, cố gắng giữ cho bản thân mình không bị hoảng hốt, hay ít nhất là cố gắng không để cho cậu ấy biết tôi đang hoang mang và hoảng hốt tới mức nào.

- Vì vậy mà cậu muốn đẩy tớ cho cậu ấy? Cậu nghĩ như vậy sẽ thay đổi được gì sao? – Phong cau mày, bây giờ mới bắt đầu chịu đi vào chủ đề chính.

- Phương cũng thích cậu, có khi còn hơn tớ nữa là đằng khác. Cậu ấy đã cho tớ đọc nhật ký của cậu ấy. Thì ra, cậu ấy đã có tình cảm với cậu từ rất lâu rồi, còn trước cả tớ.

- Nhưng tớ không phải cái bánh để các cậu nhường nhịn nhau. Cậu có ngu ngốc tới mức không hiểu điều ấy hay không vậy?

Tôi lắc đầu, cắn răng im lặng vài giây rồi mới đáp:

- Dù sao tớ cũng muốn dừng lại. Tớ không thích hợp với cậu đâu. Tớ sẽ sang Pháp du học và ở đó cùng với mẹ tớ luôn. Tớ chỉ muốn trước khi đi, cả ba chúng ta sẽ đều được vui vẻ, chí ít là cho đến lúc Phương…

- Thì ra cậu ích kỷ hơn tớ tưởng. – Phong nhìn tôi, trong mắt cậu ấy đầy sự giận dữ. – Vậy thì tớ cũng nói để cậu hiểu, cậu thích buông thì tớ sẽ buông. Nhưng tớ sẽ không vì thế mà lừa dối tình cảm của Phương. Tình cảm đơn phương là thứ tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng nhất, tớ không muốn làm vấy bẩn nó, càng không muốn lừa Phương.

- Cậu ấy đã khóc và nói rằng cậu ấy chỉ muốn có cậu ở bên trong thời gian cuối cùng này.

- Chính vì thế mà cậu đã không cho tớ công khai việc chúng ta là một đôi sao?

-Một phần thôi… – Tôi cay đắng cúi đầu, nhỏ giọng đáp.

Tôi biết tôi đã chọc giận Phong mất rồi. Nhưng tính bướng bỉnh không cho phép tôi được phép thú nhận cảm giác của bản thân với Phong. Tôi không t
1234
Chân trời có nắng Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Chân trời có nắng

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Câu chuyện tình yêu của gió Câu chuyện tình yêu của gió
    Đường hoa Đường hoa
    Yêu một Hoàng tử Ếch Yêu một Hoàng tử Ếch
    Cảm ơn mẹ đã cho con được sống Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
    Gió thổi dọc cánh đồng Gió thổi dọc cánh đồng

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Những đứa trẻ đang lớn Những đứa trẻ đang lớn (Truyện Ngắn)
    Không phải là một đôi Không phải là một đôi (Truyện Ngắn)
    Anh có tìm em lần nữa không? Anh có tìm em lần nữa không? (Truyện Ngắn)
    Chiếc mặt nạ ma quỷ Chiếc mặt nạ ma quỷ (Truyện Ngắn)
    Màu nắng quay trở lại Màu nắng quay trở lại (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    80s toys - Atari. I still have