XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Cây củ cải biết nói

Posted at 05/10/2015
Vote: 2
bình thường” và về những giấc mơ...

Và họ trở thành người- đặc-biệt của nhau, một cách tự nhiên nhất, như không gì có thể đơn giản hơn. Nhưng mọi chuyện lại không được những người khác tiếp nhận một cách đơn giản. Kể từ khi là bạn gái của Minh, cả hai đã nhận được những những lời đàm tiếu, và nàng thì phải chịu chúng nhiều hơn Minh. Bắt đầu là thầy chủ nhiệm lớp nàng. Rồi sau đó là thầy phụ trách đoàn trường. Thầy đã không cho nàng lên quận đoàn họp như định kì, những công việc khác thì giao cho phó bí thư và và các thành viên khác trong Ban chấp hành. Đấy là còn chưa kể bạn bè nàng. Đấy là còn chưa kể những
người theo đuổi nàng... Nàng không kể nhưng Minh biết.

"Họ cứ nghĩ rằng khi Viên (tên nàng) là bạn gái của tớ, thì thanh danh trường mình xấu đi vậy!"
Minh chua chát nói. (Không phải vậy sao???).

"Còn nhớ lần tớ bị gãy tay chứ?’" Minh hỏi, đôi mắt nó đỏ ngầu. Chúng tôi im lặng, chẳng ai có thể quên cả. Một gã nào đó, một trong những "cây si" đã "chơi" Minh theo cách đó. “Mày hãy để yên cho Viên!’’ Gã gào lên trước khi rồ ga bỏ đi. “Nếu không Viên cũng không được yên vì mày đâu.’’

Tất nhiên, chẳng phải vì cú gẫy tay mà Minh quyết định chia tay. Nhưng nó lờ mờ nhận thấy thằng
kia nói đúng. Viên bị "ảnh hưởng" vì nó. Chính bản thân nó nó còn không thể bảo vệ được, thì làm sao nó có thể bảo vệ được nàng. Nàng không chịu, Minh cũng mặc kệ. Thế mà giai đoạn khổ sở đó của hai người, chúng tôi chẳng nhận ra. Chỉ thấy Minh vẫn im im như mọi bận...

“Làm mặt thờ ơ, tỉnh bơ thì tao giỏi lắm. Phải không?’’ Minh cười như mếu- “Viên khóc nhiều lắm! Nhưng mặt tao vẫn tỉnh bơ như thế này này. Như thế này này!". Minh lấy tay chỉ vào mặt nó, rồi cười cười. Chúng tôi sợ hãi. Tay chân như cứng đờ. Bất thần, "nhân vật chính" ngưng lại, nằm vật ra. Nước mắt lăn trên má.

Câu chuyện đã kết thúc.

"Thôi, đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi!" An cất tiếng một cách khó nhọc phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Thắng bặm môi, Phi vần vò cái mũ lưỡi trai như trút hết oán giận vào nó... Giá mà bọn tôi không bày trò
này ra thì tốt hơn biết mấy. Tôi nhìn ra bên ngoài, trời bắt đầu có ánh trắng, sương mờ đục, lạnh lẽo.

***

An nằm chung giường với tôi, cả hai sau câu chuyện của Minh chẳng ai ngủ được. Nỗi xấu hổ day dứt len vào trong tâm trí mỗi đứa. Không ai muốn nói một câu nào nữa. Rồi tôi khó khăn thiếp đi mệt nhọc lúc nào không hay. Trong giấc mơ chập chờn của tôi, những hình ảnh hiện ra, hỗn độn và buồn rầu, cây củ cải biết nói, đôi mắt đỏ ngầu đau đớn, nàng, tôi, Minh, bè lũ, nỗi cô độc, tiếng cười...

Bên ngoài trời đã sáng hẳnnhưng sương vẫn dày, đục trắng và lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo đó, có lẽ mãi về sau này, tôi chẳng bao giờ quên
12
Cây củ cải biết nói Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cây củ cải biết nói

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Điểm Tựa Điểm Tựa
    Nhật ký sau một tình yêu Nhật ký sau một tình yêu
    I'm online I'm online
    Ngôi sao phương Đông Ngôi sao phương Đông
    Những quả bóng màu rêu Những quả bóng màu rêu

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Guitar trong mưa Guitar trong mưa (Truyện Ngắn)
    Chờ một ngày có nắng để yêu thương Chờ một ngày có nắng để yêu thương (Truyện Ngắn)
    Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy! Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy! (Truyện Ngắn)
    Mùa hạ của những cơn mưa và kí ức... Mùa hạ của những cơn mưa và kí ức... (Truyện Ngắn)
    Như giấc ngủ quên Như giấc ngủ quên (Truyện Ngắn)
    C-STAT