Pair of Vintage Old School Fru
HomeTruyện Ngắn

Cấp Visa cho trái tim

Posted at 07/10/2015
Vote: 146
i chợt hiện ra những bài viết về các cơn say nắng thường gặp trên đường hu hí, tất cả rồi sẽ sớm tan nhanh mà thôi. Rồi tôi sẽ quên Yohan sao? Chỉ cần nghĩ đến điều ấy thôi đã khiến tôi giật mình và thót tim.

Nhưng cuộc đời còn dài và chúng tôi ở quá xa nhau. Mỗi người một dự định mà trong đó chúng tôi không thể nào tìm thấy những điểm giao nhau. Sẽ không dễ để xin được visa trở lại Hàn Quốc thêm một lần nữa, và càng không dễ để duy trì một mối quan hệ ở xa đến vậy… Tôi băn khoăn giữa những chiều suy nghĩ mông lung. Tỉnh giấc đã là một buổi sáng mùa thu mát trong. Chiều ngày hôm đó, tôi ra sân bay.

Suốt đoạn đường dài giúp tôi mang vác đồ lên xuống tàu điện ngầm để đổi line, ngồi cạnh tôi trong tàu, Yohan đều im lặng. Tôi sợ nói ra những điều không cần thiết và ngớ ngẩn sẽ khiến cả tôi và cậu ấy buồn, nên đành lặng im. Cứ rời xa như này, không ràng buộc, không hứa hẹn, có thể chúng tôi còn có cơ hội gặp lại nhau, như những người bạn đã từng rất thân. Dù cơ may là rất nhỏ.

Sau khi scan hộ chiếu vào máy tự động, tôi cầm trong tay chiếc vé máy bay có số ghế ngay cạnh cửa sổ. Chuyến bay sẽ cất cánh lúc 19h, hi vọng lúc đó trời chưa tối. Tôi có thể nhìn ngắm những đám mây và biết từng phút giây mình đang dần rời xa nơi này. Sân bay Incheon, thành phố Seoul,… tất cả sẽ chỉ còn là những chấm nhỏ. Yohan, cậu cũng sẽ nhạt nhòa như một chấm bé xíu và rồi tan biến trong cuộc đời tôi phải không?

Tôi chia tay Yohan để bước vào phòng chờ. Cậu ấy vẫn im lặng, chỉ nắm tay tôi thật chặt và mỉm cười. Tôi đưa hộ chiếu và vé máy bay cho viên hải quan đứng ở cửa vào khoang chờ. Bất ngờ, từ phía sau, Yohan hét lớn tên tôi. Tôi giật mình quay lại. Yohan vẫy tay và bảo:

“Nhớ đọc tin nhắn nhé Đan!”

Tôi cười. Yohan vẫn nói tôi khờ nhưng xem ra cậu ấy còn khờ hơn. Tôi sắp bay, trở về nơi cách xa cậu ấy hơn 2000 km và không biết chắc có thể gặp lại. Vậy mà Yohan chọn trò chuyện bằng nhắn tin thay vì nói trực tiếp. Mặc dù nghĩ thế, tôi vẫn mở điện thoại. Một tin nhắn mới.

“Đừng giận vì tớ không nói gì với cậu trước giờ bay nhé! Cảm giác ngột thở khiến tớ bất an. Tớ không muốn phải nói lời tạm biệt với cậu chút nào. Trở về nhà an toàn nhé! À, Đan này, tớ biết, xin visa Hàn Quốc với một người Việt Nam là việc khá khó khăn. Nhưng cậu sẽ thấy cực kì dễ dàng khi xin cấp visa để bước vào trái tim một chàng trai Hàn Quốc. Chàng trai ấy chính là tớ đây. Chờ tớ nhé! Tớ sẽ làm việc chăm chỉ để có thể sang gặp cậu vào cuối mùa đông Việt Nam, khi rét về thật ngọt, khi tớ biết tớ sẽ nhớ cậu biết bao!”

Tôi quay người, nhưng không thể nào nhìn thấy Yohan nữa. Đoàn người đông đúc phía sau ngăn cản tầm nhìn. Tôi mỉm cười, vào facebook. Lần check in cuối cùng ở Hàn Quốc, tôi viết “Tớ và rét ngọt Việt Nam chờ cậu…”. Tôi tắt máy và lên máy bay. Chuyến bay mang tôi trở về với những người tôi yêu, đưa tôi trở về mảnh đất nơi tôi sẽ gặp lại chàng trai đã sẵn sàng cấp visa cho một cô gái ngoại quốc. Chuyến bay trong đêm. Sao tôi thấy trời vẫn sáng?
1234
Cấp Visa cho trái tim Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cấp Visa cho trái tim

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Những bông tú cầu đi lạc Những bông tú cầu đi lạc
    I can cook I can cook
    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể
    Nụ hôn của gió Nụ hôn của gió
    Con trai không khóc Con trai không khóc

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Người mẹ một mắt Người mẹ một mắt (Truyện Ngắn)
    Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh (Truyện Ngắn)
    Lá và Cây Lá và Cây (Truyện Ngắn)
    Gửi bé Bống ở Xứ sở Niềm vui Gửi bé Bống ở Xứ sở Niềm vui (Truyện Dài)
    Ngọt ngào và đắng chát Ngọt ngào và đắng chát (Truyện Ngắn)
    C-STAT