Nắng rọi thẳng vào khuôn mặt ngáy ngủ, hỗn tập âm thanh vặn vẹo não bộ hoạt động bình thường trở lại, tôi thức giấc trong sự rã rời. Cơ thể cứ bệu rệu, làm biếng đứng dậy vươn vai và tìm vài món để lót dạ.
Sương bên lớp kính bốc hơi nhanh chóng để lộ khoảng nhìn đủ rõ, tôi thu trọn từng giọt nắng vào lòng. Bao cả những ồn ào vào kí ức. Cảnh tiễn người thân với dòng nước mắt tròn trịa, cảnh em bé với khay kẹo bánh - đặc sản của vùng, cảnh người Tây với đôi mắt hăm hở được khám phá một nền văn hóa mới. Và rất nhiều, rất nhiều hình ảnh, tôi sẽ ôm vào mình, cất vội vào ngăn quá khứ để cho mình thêm một kí ức... Kí ức nhiều làm tôi thấy mình có giá trị hẳn.
- Của em à? - giọng nói thánh thót, đánh bật tôi ra khỏi cái cố gắng in thật sâu những thoáng qua trước măt.
Tôi quay lại, ngẩng đầu nhìn chị. Người chỉ mang mỗi cái balo nhỏ, tóc búi cao, cơ mặt hiền. Nhìn chị, tôi đoán được chị đang sống rất hài lòng.
- Cái gì hả chị? - Bức ảnh và một quyển sổ nhỏ. Đây này! - chị chìa chúng về phía tôi.
- Lạ nhỉ, bức ảnh trong này rõ ràng là em mà. Giống đến cả trang phục.
Tôi giật vội bức ảnh trên tay chị. Là tôi thật, tôi đang cười khi ngủ. Nhận sổ từ tay chị, tôi mường tược lại đêm qua. Đầu chóng chênh câu hỏi: anh đâu rồi, người cho tôi cốc cacao đủ xoa lòng chính mình? Tích tắc, tôi lật sau bức ảnh. Nét mực còn thơm, dòng chữ viết vội trong đêm: "Anh xuống ga Diêu Trì, không đành lòng đánh thức em để “say goodbye”. Sống cho tốt, anh nghĩ đây là tất cả những gì anh có thể giúp em. Cố gắng, khi thức dậy luôn giữ cho mình sự thanh thản như khi ngủ."
“20, quay lưng về phía sau tôi thấy mình vẫn zero. 20, quay lưng về phía sau tôi cô đơn. 20, tôi không hiểu mình đang đi đâu và sẽ sống như thế nào... 20, tôi thấy nhỏ bé trước sự hi sinh quá lớn của cha mẹ. 20, tôi tự ti khi nghĩ về gia đình... 20, tôi...
5 năm sau (là bây giờ), thì ra 20, tâm trạng ấy ai cũng khoác lên mình.”
Từng dòng chữ đọc vị tôi một cách chính xác khiến bất giác, tôi rùng mình...
Gấp vội quyển sổ, tôi lao đao nhìn bên ngoài, vu vơ bật thành lời hỏi chính mình: Phải làm gì để thôi cái cảm giác trống vắng và thiếu hụt, để cố gắng lao đi như đoàn tàu đây?
- Cứ sống như những gì em cảm, chọn lựa theo lý trí…
Tôi vặn mình, nhìn chị. Đáy mắt chị heo hút... Chị bên tôi mà sao tôi thấy giống như chị đang chơi ú tìm với không gian chỉ riêng chị. Tôi im lặng... Chợt hiểu cái im lặng đêm qua của anh. Im lặng là khi ta biết người đối diện đang đấu tranh với đủ loại tư tưởng trong họ, và ta không dược phép bước vào. Im lặng để nhường chỗ cho bản năng tìm kiếm hạnh phúc lên ngôi trong họ. Và im lặng, đôi khi để tiêm chích cho ta vị thú của sự lần mò tâm trạng. Im lặng...cũng để chờ...
- Chị đã chọn báo chí để chống lại số phận nhưng... số phận hình như đã an bài trước...
Chị buông lơi câu nói... Tôi không lên tiếng, bởi nếu nói được chị đã nói và, nếu trút được những gánh nặng trong lòng rồi liệu ta còn đủ động lực để bước? Rắc rối không đủ sức làm chùng bước một kẻ biết sống. Tôi tin chị biết sống. Nghĩ nhiều, đâm ra sự nhỏ bé của mình. Tôi mới chỉ thấy xao động trước bản thân đã không đủ sức đi tiếp, phải mượn chuyến tàu đêm đến Hồ Chí Minh từ ga Đà Nẵng để chạy trốn, vậy thì sao có thể đủ bản lĩnh đi xuyên mình, trụ vững giữa đời?
- Nhưng va vấp chỉ làm ta đau chứ không đủ sức làm ta ngã. Đời luôn có nhiều điều đáng sống lắm - chị nhìn tôi, nhe răng cười. Tôi phì cười, chị sống nghị lực quá! Nhưng, tôi nhìn thấy mình trong chị...
"Tàu sắp đến ga Nha Trang..."
Tôi rút vội balo trên giá đồ, khểnh răng chào chị. Tôi sẽ đi ngược lại về Đà Nẵng, ngay bây giờ, bằng mọi phương tiện.
Bật điện thoại, sms từ con bạn: "về đi, còn ta đây sao cô đơn được." Vội nhắn tin cho chị hai: "em sẽ về."
Gió luôn đến và đi, chỉ vô tình gặp gỡ nếu có duyên. Nhưng cái thoáng qua ấy, có giá trị giúp một đứa 20 non choẹt kinh nghiệm sống vững tin hơn. Cảm ơn những cơn gió, vali nỗi nhớ của tôi lại thêm thắt một kí ức về hai cơn gió...