nh giữa còn có một tòa tháp được làm từ hàng trăm chiếc ly thủy tinh xếp chồng lên nhau, xung quanh chỗ nào cũng toàn hoa và hoa. Ở đây nhìn ai cũng đẹp cả, lung linh rạng rỡ như những ánh đèn bao quanh ngôi nhà này.
Angle cầm tay Nim dẫn tới một nhóm người trước mặt.
- Chào chị thân yêu! Em trai đến rồi nè! – Angle cười tươi.
Một cô gái trong bộ váy dài màu huyết dụ đang cầm ly rượu nói cười nghe tiếng Angle thì quay lại:
- Ôi! Angle đấy à! Tưởng em không tới chứ? Chị vui quá! – chị ta có vẻ là rất vui khi Angle xuất hiện.
Nim chỉ biết mỉm cười rồi cúi đầu nhẹ chào chị ấy.
- Ai thế này???? Bạn gái đây sao??? Bất ngờ thật đấy! – chị ta có vẻ vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Nim.
- Vâng! Bạn gái của em! – Angle trả lời tự tin.
Và tất thảy những người có mặt quanh đó đều đổ mọi ánh mắt vào cô bé, không ít trong số đó là những thiếu nữ con nhà giàu.
- Xinh thật đấy! Một vẻ đẹp rất tự nhiên! – một anh trong đám người thốt lên, mắt cứ dán vào Nim chằm chằm.
Cô bé thấy hơi khó chịu, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. Dù gì thì cũng có vài lần Nim được anh trai dẫn đi cùng đến những party lớn như thế này nên cô bé khá tự tin. Angle vẫn nắm chặt tay Nim và nói chuyện xã giao với mấy người trước mặt.
Nim không nói gì, vì sự thật thì có muốn nói cũng không nói được. Chốc chốc cô bé để ý người chị họ của Angle cứ nhìn mình, ánh mắt không mấy thiện cảm. Nim hơi sợ sợ nhưng cũng chỉ biết tránh mắt đi.
Và mọi người bắt đầu nhốn nháo…Nim cùng Angle quay lưng lại nhìn. Hoá ra là sự xuất hiện của ác quỷ. Nim vội vã lách người vào trong.
Hôm nay Devil ăn mặc bảnh bao hơn ngày thường. Và vì thế cậu nhóc lại trở thành ăng ten thu hút mọi cái nhìn của tất cả XX, tất nhiên là không có Nim.
Một chiếc áo sơ mi đen ( lúc nào cậu ta cũng thích mặc sơ mi đen) có cách điệu bằng những đường gấp trên vạt áo và tay áo đầy nghệ thuật. Chiếc cà vạt cũng đen nốt nhưng màu đen đậm hơn được may liền với cổ áo. Đôi chân dài ( 1m85 chứ có ít đâu) khiến cho dáng quần mặc càng đẹp kết hợp cùng đôi giày da bóng loáng. Nhìn Devil chẳng khác nào siêu mẫu thứ thiệt. Cộng thêm cái khuyên tai lấp lánh trong ánh đèn và chiếc nhẫn to đùng nằm ngay ngón tay cái, tất cả điều như đang tôn lên vẻ đẹp đặc trưng của cậu nhóc nổi tiếng này. Con mắt lạnh với hàng mi buồn, gương mặt không chút cảm xúc, hơi lạnh toát ra từ phong thái ngạo nghễ, hơn người….Bấy nhiêu đó tạo cho Devil một vẻ đẹp rất ác quỷ và cũng rất…hoàng tử!
Nim đã nghe thấy tiếng xì xào nổi lên…
- Devil đúng là đứa con của sắc đẹp. Cái gì của cậu ta cũng đẹp đến mê hồn ngoại trừ tính cách. Nhìn mà đứng không nổi luôn! - Uh! Đẹp tàn bạo! Cậu ta mà cười thì chắc mình chết vì quá đẹp mất! - Nhưng có đời nào cậu ta chịu cười đâu, lúc nào cũng lạnh tanh, đến khi nổi giận thì khỏi phải nói! - Mà xem cái người phụ nữ đi cùng cậu ấy kìa, hình như là vợ thứ 2 của cha cậu ấy, ông Tổng giám đốc của Russ đó! - Đẹp thật! Nhưng nhìn dữ quá! Mà mệ kế kiểu gì lại đi khoác vai con chồng thân mật thế kia! Cũng phải biết ý tứ chút chứ? - Nghe nói mối quan hệ giữa 2 người này phức tạp lắm! Nói là mẹ kế chứ chỉ mới 18 tuổi thôi, hình như trước đây còn là bạn gái của Devil nữa!
Nim giật mình…
- Lo mà giữ mồm giữ miệng đi bà! Cô ta mà nghe được thì chết đó! Cái con người đó chuyện gì cũng có thể làm đấy! Tai tiếng ghê lắm! - Chậc! Mới trẻ thế mà đã….
Vậy là cuộc thầm thì kết thúc, để lại trong Nim hàng tá những thắc mắc và khó hiểu.
CHAP 38: KISS ME
Có lẽ Devil không biết đến sự có mặt của Nim ở đây, vì thế khi bắt gặp cô bé đi cùng Angle ( mặc dù Nim đã cố gắng tránh đi) lại còn tay trong tay với nhau khiến cậu nhóc ngạc nhiên ra mặt. Nhưng rồi cũng lạnh lùng bước đi chỗ khác.
Cái gương mặt lạnh lùng ấy đã hơn một tuần nay Nim không được găp, sự thật là cô bé thấy nhớ, mặt dù mỗi khi nghĩ tới Devil là những kí ức tồi tệ lại ùa về…
Đi bên cạnh Angle, nhưng ánh mắt Nim vẫn hướng theo bước đi của Devil. Cậu nhóc lúc nào cũng đi một mình, cô dì ghẻ đã đi đâu mất, cô độc đến đáng sợ…
- Sao tôi không thấy cô ấy nói chuyện nơi nhỉ? – một anh chàng trong đám người mà Angle đang nói chuyện thắc mắc.
Angle nhìn Nim, thoáng lúng túng.
- À! Hôm nay cô ấy bị đau họng, không tiện nói chuyện! – Angle cố gắng chữa cháy. - À! Ra thế! Người đẹp như thế này chắc giọng nói cũng hay lắm!
Nhắc đến đó lại khiến Nim buồn lòng. Đã từ rất lâu, cô bé đã không còn nhớ được âm thanh giọng nói của mình được nữa.
Thấy Nim cúi đầu, Angle thoáng hiểu ra rồi vỗ nhẹ lên vai.
- Không sao đâu! Mình đi thôi!
Vậy là cậu nhóc dẫn Nim đến trước mặt tòa tháp đồ sộ được xếp bằng hàng trăm chiếc ly thủy tinh.
Không gian như sáng rực hẳn lên. Hình như đã đến phần chính của buổi tiệc.
Một người đàn ông, không, đúng hơn là một người thanh niên trong trang phục vest trắng đứng trên cái bục cao mỉm cười trước tất cả rồi nói lớn: